Chương 12

Nam Huyền khẽ than: “Tiểu đệ sớm muộn gì cũng sẽ trở lại thôi. Nương, nương cũng không muốn Nam gia bị người khác từng bước xâm chiếm, chúng lão tổ liều mạng ngã xuống mà đúng không?”

Vũ Tình Lam hồi lâu không có động tĩnh, chỉ dùng ánh mắt nặng nề nhìn Nam Huyền, đột nhiên đi lên ôm nàng một cái: “Con của ta, lẽ nào con không biết, cách làm này chẳng những khiến con dễ dàng sinh ra tâm ma mà Tiểu Phàm cũng sẽ hận con thấu xương sao?”

Đồng tử Nam Huyền hơi co lại, nàng lặng lẽ không tiếng động thoát ra khỏi cái ôm của Vũ Tình Lam. Tiếp xúc tay chân ngược lại là chuyện kiêng kỵ nhất trong phòng thí nghiệm, cho dù nàng đã đổi sang một thế giới khác nhưng thói quen ở trong tiềm thức lại không cách nào thay đổi.

“Hận con mới có thể tu luyện thật tốt, khi gặp lại con sẽ nói rõ mọi thứ, Tiểu Phàm sẽ hiểu thôi.”

Hận hả? Cho dù nàng có ném xương thì cũng phải để cho Nam Phàm biết tất cả đều là vì hắn. Thù hận có thể kí©h thí©ɧ ý chí chiến đấu, nhưng mối hận này đương nhiên không phải nàng gánh.

Năm người đang có mặt ở nơi này đều nhìn Nam Huyền bằng vẻ mặt không đành lòng. Dù Nam Huyền không có giao tiếp với người khác nhưng luôn thể hiện ra vẻ dịu dàng lương thiện từ trong xương, bây giờ bảo nàng tự tay đi moi hồn cốt của đệ đệ, sợ là còn khó chịu hơn cả gϊếŧ nàng.

Nếu Nam Huyền mà biết suy nghĩ trong lòng mọi người, nàng nhất định sẽ nói một câu nghĩ nhiều rồi. Nguyên thân không có tình cảm với bọn họ, nàng mới tiếp xúc không quá hai ngày, làm việc này cùng lắm là để sinh tồn, lại có thể bảo đảm thế lực sau lưng mình không bị diệt.

Về phần moi xương mổ xác, cầu được ước thấy đó.

Nhưng năm người lại không có nghĩ xấu. Vóc dáng của nàng tương ứng giống như bộ dạng ở thế giới ban đầu, luôn khiến cho người đời chỉ cần nhìn thoáng qua thôi đã thấy có chút thiện cảm, giống như hoa sen trắng ở thế giới thanh tịnh, trông có vẻ dịu dàng lương thiện.

Không giống với những nhân vật chính có thiên vận kia, đi tới đâu ai gặp cũng ghét, chó gặp chó ngại, hay còn được gọi là “khổ kỳ tâm chí”.

(*) Khổ kỳ tâm chí: Những nỗi khổ thuộc về tâm trí.

****

[Phát huy tinh thần dối trá của nhân vật phản diện, ban thưởng 1000 giá trị nhân vật phản diện]

Biểu cảm trên mặt Nam Huyền trong nháy mắt cương cứng, nhưng nàng rất nhanh đã điều chỉnh lại, ánh mắt bình thản nhìn đoàn người: “Lời tiên đoán mà lão tổ lưu lại chính là để cho Nam gia không bị diệt vong.”

Vũ Tình Lam nhắm mắt, gian nan thốt ra một chữ, giống như đã dốc hết sức lực cả người: “Được.”

Về phần những người khác có đồng ý hay không không quan trọng. Ở Nam gia, mẫu thân nàng mới có quyền quyết định cuối cùng.

Nam Huyền cúi đầu hành lễ với mọi người: “Thỉnh cầu phụ thân và nương, ba vị lão tổ sắp xếp, vào lúc hoàng hôn, con sẽ đưa đệ đệ đến Vô Tận Nhai.”

Vô Tận Nhai nằm ở bên ngoài cách xứ sở bất tận Nam gia một trăm dặm, đáy vực là không gian loạn lưu*, người rơi vào đáy vực không biết sẽ bị cuốn đi về đâu.

(*) Không gian loạn lưu: một không gian mất trật tự và khó dự đoán, không có cấu trúc rõ ràng hoặc đang trong trạng thái thay đổi, biến động.

Mặt Nam Thiên Dục và Vũ Tình Lam đều hiện lên vẻ thê lương. Con của họ, Tiểu Phàm mới chừng ấy tuổi đã phải trải qua nỗi đau moi xương! Tiểu Huyền muốn đích thân moi hồn cốt của đệ đệ! Hồn Thánh? Tam tông? Nam Vinh thị? Lấn áp Nam gia đến nước này!

Nam Mai Khê thở dài một tiếng, trở tay lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Nam Huyền: “Dùng vật này bao lấy hồn cốt bát phẩm của Tiểu Phàm, như vậy hồn cốt sẽ có thể có màu vàng, dùng để lừa gạt người ngoài.”

Nam Huyền thu chiếc nhẫn vào rồi quay người rời khỏi từ đường.

[Đến đây nên cho một tràng pháo tay]

Nam Huyền vân vê hạt đậu màu xanh trong tay, nhìn thế nào cũng không nhìn ra có gì khác biệt: “Hạt đậu bình thường không có gì lạ với nhân vật phản diện à? Hệ thống, cái hạt đậu này có công dụng gì?”

[Với ký chủ thì chỉ là một hạt đậu bình thường thôi]

Với nàng thì bình thường? Nhưng nàng có đến hai đứa đệ đệ muội muội có thiên vận đấy.

Thế là nàng quay lại tiểu viện. Lúc Nam Huyền lấy hạt đậu trong tay ra, hai đứa nhỏ lập tức tranh nhau muốn cướp lấy nó.

“Có muốn không? Nói cho tỷ tỷ biết, cần nó để làm gì?”