Chương 41

Cận vệ.

Minh Thanh trong lòng lặp lại một lần, lại nghe thấy giọng nói của Mạc Lưu Nguyệt vang lên.

"Còn nữa, muội là do ta cứu ra, ta lại không kiểm tra tình hình của muội ngay lập tức, khiến cho độc tố của yêu xà ảnh hưởng nặng nề hơn, tạo thành hậu quả như bây giờ cho muội."

"Từ hang động của yêu xà đến Thượng Thanh Tông khoảng cách không ngắn, đưa muội về mất mấy ngày, không để ý đến vấn đề muội cần phải ăn."

"Những điều này đều là sơ suất của ta."

Trong giọng nói của Mạc Lưu Nguyệt có sự tự trách rõ ràng.

Một tràng dài lời nói, đều là lời xin lỗi.

Minh Thanh nhìn vào mắt người con gái trước mặt, nhìn tư thế cúi đầu của nàng, hồi lâu vẫn không thể phản ứng lại.

Nàng không ngờ Mạc Lưu Nguyệt lại xin lỗi nàng.

Đây cũng là lần đầu tiên trong đời Minh Thanh nghe thấy lời xin lỗi của người khác.

Hơn nữa người này còn là Mạc Lưu Nguyệt.

Đệ tử đứng đầu Thượng Thanh Tông.

Tồn tại có địa vị cao hơn nhiều so với Vệ Đàn, Vệ Khoát, Tống Chính Dương.

Nàng ngồi thẳng dậy, cố gắng ngẩng đầu cao hơn một chút, để Mạc Lưu Nguyệt không phải cúi đầu quá thấp đến mức khó chịu, cũng trả lời cực kỳ nghiêm túc và trịnh trọng: "Đương nhiên không thể trách sư tỷ."

"Những vấn đề, ẩn họa trong cơ thể ta, ngay cả Tô phong chủ bọn họ dùng Thượng Thanh Giám, lần đầu tiên cũng không kiểm tra ra được. Sư tỷ không có Thượng Thanh Giám, tu vi hiện tại cũng không bằng bọn họ, sao có thể trách sư tỷ?"

"Còn về việc ăn uống ——"

"Ta biết thiên phú và tu vi của sư tỷ đều rất cao, cũng biết sư tỷ từ rất lâu trước đã, đã tịch cốc rồi."

"Khi đuổi gϊếŧ con yêu xà kia, tâm thần khẩn trương, dốc toàn lực, không rảnh để ý những thứ khác là chuyện rất bình thường. Vấn đề mà chính ta cũng không phát hiện ra, không thể trông mong người khác phát hiện ra trước."

"Gây ra kết quả hiện tại, đều là do con yêu xà kia. Sư tỷ là người cứu mạng ta, nếu không có sư tỷ, ta đã chết từ lâu rồi."

"Cho nên sư tỷ không có bất kỳ lỗi lầm nào cả!"

Cũng là một tràng dài lời nói, Minh Thanh nói không được lưu loát, thậm chí có chút đứt quãng, khi nói đến một số từ ngữ còn bị vấp rất lâu.

Nhưng lại có logic thông suốt, mạch lạc rõ ràng đến bất ngờ.

Khi nói đến câu cuối cùng càng thêm đanh thép.

Mạc Lưu Nguyệt nhìn nàng, trong lòng khẽ xúc động.

Thiếu nữ trước mắt mặc một bộ đồ đệ tử nội môn Thượng Thanh Tông màu đen trắng, tư thế ngồi thẳng tắp, đôi mắt đen láy mà sáng ngời.

Mặc dù vẫn chưa tu hành, nhưng đã có phong thái của một tu sĩ.

Ẩn họa trùng trùng, không thể tu hành, không thể cầm kiếm thì sao chứ?

Nàng có một đạo tâm mà Mạc Lưu Nguyệt cho rằng cực kỳ thông suốt, không tỳ vết.

Lời nói của trưởng lão Tuyệt Vân Phong văng vẳng bên tai Mạc Lưu Nguyệt.

Vị trưởng lão kia nói:

"Thiếu chủ, Tuyệt Vân Phong không còn như xưa, chúng ta nên thận trọng hơn nữa."

"Bốn chữ "vô hạ đạo thể" có ý nghĩa gì trong giới tu hành, thiếu chủ là người rõ nhất. Huống chi là Minh Thanh trong tình huống hiện tại."

"Cho dù tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến Minh Thanh, nhưng nàng là vô hạ đạo thể, có một số thứ nàng nên gánh chịu."

"Thiếu chủ có lẽ cho rằng không công bằng, nhưng trên thế giới này, vốn dĩ có rất nhiều chuyện không công bằng."

...

Từng câu từng chữ, vang vọng không dứt.

Mạc Lưu Nguyệt thực ra đều biết.