Theo cổ tay nàng chuyển động, nhấc chân di chuyển, liền có một cỗ ý chí sắc bén từ trong cơ thể bốc lên, tùy theo biến hóa của kiếm chiêu đi khắp nơi.
Cho đến khi đi tới cánh tay phải, sắp ngưng tụ ở lưỡi kiếm vung ra, Minh Thanh đột nhiên hừ một tiếng, tay phải dường như trong nháy mắt mất đi sức lực, trúc kiếm rơi thẳng xuống đất.
Sao lại thế này?
Minh Thanh nghi hoặc, nhặt trúc kiếm lên sau đó không vội luyện tiếp, lại một lần nữa nhìn về phía cánh tay phải của mình.
Nhất định có chỗ nào đó không đúng.
Nàng đang định xem xét kỹ hơn, một tiếng bước chân từ xa đến gần.
"Minh Thanh sư muội." Giọng nói ôn hòa thân thiết.
Minh Thanh ngẩng đầu, nhìn thấy một nữ tử đang nhấc chân chậm rãi đi tới.
Nàng mặc y phục màu trắng, tay cầm một thanh kiếm, trên y phục có hoa văn tinh xảo mà mắt thường Minh Thanh không thể nhìn ra.
Thoạt nhìn trang phục màu trắng trơn giống hệt Mạc Lưu Nguyệt, Mạc Lưu Nguyệt mặc vào trông như mây mù lượn lờ, nhưng khi khoác lên người nữ tử này lại toát lên vẻ hoa lệ cao quý.
So với Tống Chính Dương và Trịnh Dư Sơn mặc hoa phục gấm vóc cực kỳ bắt mắt lại càng hiển được tinh tế, cầu kỳ hơn.
Khí thế trên người nàng ta cũng quý khí hơn cả Tống Chính Dương, người đang là thiếu phong chủ của Nam Minh Phong.
Bước đi thong thả, nhàn nhã như đang dạo chơi.
Cho Minh Thanh cảm giác là một nhân vật cực kỳ lợi hại.
Nàng ngây ngốc nhìn nữ tử kia.
Nữ tử đón ánh mắt của nàng, mở miệng nói: “Ta họ Diêu, tên là Kiến Thường, giống như cô đều là đệ tử của Vô Cực Phong, cô gọi ta là sư tỷ là được.”
Diêu, Kiến Thường.
Vệ Thiện, vị nội môn Diêu tộc kia.
Vị họ Diêu của Vô Cực Phong.
Minh Thanh chợt nhớ tới những lời bàn tán khi Vệ Thiện gây sự ở ngoại môn, và cả lời của Trịnh Dư Sơn bên cạnh Đăng Thiên Tháp.
Bọn họ đang nói về cùng một người.
Hẳn là người trước mắt nàng đây rồi.
Vị tộc huynh kia của Vệ Thiện đi theo vị nội môn đệ tử này sao?
Minh Thanh nói: “Diêu sư tỷ.”
Diêu Kiến Thường khẽ liếc mắt, đáp lời xong lại hỏi: “Minh Thanh sư muội vừa rồi đang luyện kiếm sao?”
Nàng ta khẽ nắm chặt thanh kiếm đeo bên hông, đang định nói thêm gì đó, ngẩng đầu lên ánh mắt rơi vào cánh tay phải có vẻ run rẩy của Minh Thanh, sắc mặt khẽ biến: “Minh Thanh sư muội, tay phải của cô——”
Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Minh Thanh, Diêu Kiến Thường không nói gì thêm, trực tiếp nói: “Ngồi xuống khoanh chân, thả lỏng tâm thần.”
Biểu cảm trên mặt nàng ta lúc nói những lời này quá mức nghiêm túc, khí chất cao quý dưỡng thành từ nhỏ, đương nhiên cũng vô hình uy hϊếp Minh Thanh, Minh Thanh vô thức làm theo.
Theo bản năng, nàng cũng không cho rằng Diêu Kiến Thường sẽ làm gì nàng trên Vô Cực Phong.
Nàng khoanh chân ngồi trên mặt đất, theo lời Diêu Kiến Thường thả lỏng tâm thần, cảm nhận được tay Diêu Kiến Thường đặt lên vai phải của nàng, dường như đang kiểm tra thứ gì đó.
Một lúc sau, Minh Thanh cảm nhận được tay Diêu Kiến Thường rời đi, mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt vô cùng ngưng trọng của Diêu Kiến Thường.
Nàng ta đứng dậy, giơ tay lên không trung vẽ ra một đồ án, vẽ xong liền đẩy về phía Thượng Thanh Điện ở chủ phong.
Không lâu sau, từng đạo thân ảnh từ hư không bước tới, đáp xuống xung quanh Minh Thanh.
“Tô phong chủ, các vị phong chủ, trưởng lão.” Diêu Kiến Thường tiến lên một bước hành lễ.