Minh Phù Ngọc đi đến ngoài điện thì vừa nghe thấy giọng nói khàn khàn, mềm mại của Yến Song Thành: “... Ta cứ muốn hắn từ hôn!”
Thái giám trước cửa đang định bẩm báo, Minh Phù Ngọc giơ tay ngăn lại, bước chân chậm dần, thong thả đi về phía hành lang.
Người mà Yến Song Thành nhắc đến, không cần nói cũng biết, chính là Ngụy Khiêm.
Đầu năm nay sau khi Ngụy Khiêm hồi kinh, vì không thể để lộ quan hệ với bọn họ, nên đã mượn phủ công chúa của Yến Song Thành làm nơi liên lạc truyền tin. Không biết thế nào, qua lại vài lần, Yến Song Thành lại để mắt đến hắn.
Mấy năm trước Minh Phù Ngọc theo cha được điều ra ngoài nhậm chức ở Nhuận Châu, nhưng gốc rễ Minh gia vốn dĩ ở kinh thành, nên tin tức trong kinh nàng ít nhiều cũng biết được đôi chút.
Yến Song Thành từ sau khi gả cho Thời Kỵ thì thay đổi hoàn toàn, cũng bắt đầu sống phóng túng theo hắn.
Thời Kỵ tìm hoa vấn liễu bên ngoài, thì Yến Song Thành liền triệu tập mỹ nam đàm đạo uống rượu, thậm chí còn nuôi cả một đoàn hí kịch, nhạc công và kép hát ai nấy đều có diện mạo bất phàm. Trong đó hàm ý gì, không cần nói cũng rõ. Dù là trong giới công hầu quý tộc xưa nay phong khí cởi mở, hành vi của cặp phu thê này vẫn khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Thế mà nàng ta lại để mắt đến Ngụy Khiêm, quả thực nằm ngoài dự liệu của Minh Phù Ngọc.
Lại nghe Yến Thuấn nói: “A tỷ, tỷ cũng biết tâm tư của Thối Tư rồi mà.”
Bước chân Minh Phù Ngọc càng chậm hơn.
Tâm tư của Ngụy Khiêm, ngoài báo thù ra, chỉ còn mỗi chuyện là thành thân với Cố Tích Tích.
Người khác có thể không rõ, nhưng nàng ta thì hiểu hắn hơn ai hết. Hắn là kẻ cố chấp, đã nhận định chuyện gì thì dù có mười con trâu cũng không kéo lại được. Một khi đã muốn Cố Tích Tích, thì tuyệt đối sẽ không dính dáng đến bất cứ nữ nhân nào khác. Những suy tính của Yến Song Thành, e rằng chỉ là uổng phí tâm tư mà thôi.
Lại nghe Yến Song Thành nói tiếp: “Ta chưa từng đòi hỏi đệ bất cứ thứ gì, đây là lần đầu tiên, Hoàng thượng chẳng lẽ để ta tay không mà về sao?”
Yến Thuấn thở dài, giọng nói đầy bất đắc dĩ: “A tỷ, Thối Tư đâu phải vật phẩm.”
Minh Phù Ngọc nhìn ánh đèn trong phòng, hàng mi thanh tú khẽ nhíu lại.
Vật phẩm? Là nói Ngụy Khiêm, hay là chỉ di chiếu?
Sắp bước lên bậc thềm, Minh Phù Ngọc cố ý nhấn mạnh bước chân, nhẹ giọng gọi: “Bệ hạ.”
Tiếng nói trong phòng lập tức im bặt, một lúc sau, Yến Thuấn lên tiếng: “Vào đi.”
Minh Phù Ngọc nhấc chân bước vào phòng, Yến Song Thành đứng dậy: “Hoàng hậu đến rồi.”
“Tỷ tỷ cũng ở đây à?” Minh Phù Ngọc làm ra vẻ vừa mới thấy nàng ta, dịu giọng nói: “Ta nghe nói bệ hạ vẫn còn bận, nên qua xem thế nào.”
“Ta mang ít điểm tâm cho bệ hạ.” Yến Song Thành chỉ vào khay bánh tỳ bà: “Hoàng hậu cũng nếm thử đi.”
Minh Phù Ngọc nghe vậy liền cầm một miếng lên ăn, bên kia Yến Thuấn cũng tranh thủ cơ hội này thoát thân, vội vàng nói: “A tỷ, trời không còn sớm nữa, tỷ về nghỉ sớm đi, mai còn phải dậy sớm.”
“Nếu bệ hạ không đưa chiếu thư cho ta, ta sẽ không về.” Yến Song Thành thấy hắn muốn né tránh, dứt khoát kéo cả Minh Phù Ngọc vào: “Hoàng hậu có biết không? Tiên hoàng đã hạ chỉ bãi hôn giữa Thối Tư và nha đầu Cố gia kia, nhưng bệ hạ lại giấu chiếu thư đi. Ta đến đây chính là để lấy chiếu thư.”
Quả nhiên là nói đến chiếu thư.
Minh Phù Ngọc nhìn Yến Thuấn, lại nhìn sang Yến Song Thành, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ tự có tính toán riêng của mình, tỷ tỷ đừng nóng vội, cứ từ từ nói chuyện.”
Chuyện đã bị phơi bày ra rồi, Yến Thuấn cũng chỉ có thể nói thẳng: “A tỷ, chiếu thư này là do Thối Tư hết lần này đến lần khác cầu xin trẫm giữ lại. Hắn chỉ cầu trẫm một chuyện này thôi, trẫm không thể khiến hắn thất vọng.”
Yến Song Thành lập tức phản bác: “Còn ta cũng chỉ cầu xin bệ hạ một chuyện này thôi, chẳng lẽ bệ hạ lại để ta thất vọng sao?”
Đôi mắt phượng sáng ngời như chứa nước của nàng ta tràn đầy sự cố chấp, giống hệt một tiểu cô nương kiên quyết đòi lấy món đồ chơi mà mình yêu thích.
Yến Thuấn chưa từng thấy tỷ tỷ mình như vậy, nhất thời có chút không quen.
Từ nhỏ đến lớn, nàng ta luôn là tỷ tỷ vô sở bất năng của hắn, luôn đứng phía trước vì hắn mà khai sơn phá thạch. Nhưng giờ đây, hắn mới nhận ra, dù có là một tỷ tỷ như ngọn núi kiên cường, thì cũng có lúc tùy hứng như thế này.
Trong lòng hắn mềm xuống nhưng chuyện này không thể theo ý nàng ta được.
Yến Thuấn trầm giọng nói: “A tỷ, quân vô hí ngôn, trẫm đã hứa với Thối Tư rồi, thì không thể hứa với tỷ nữa.”
“Nhưng ta là tỷ tỷ của đệ, ta với hắn, ai mới là người thân thiết với đệ hơn?” Yến Song Thành hất cằm, dứt khoát giở giọng vô lý: “Hoàng hậu cũng nói xem, giữa ta và Ngụy thống lĩnh, bệ hạ nên nghiêng về ai hơn?”
Minh Phù Ngọc không hề lộ ra chút cảm xúc nào, điềm nhiên đáp: “Nói về quan hệ thân thích, tất nhiên là tỷ tỷ, nhưng đây là di chiếu của Tiên hoàng, là việc triều chính, phải xét theo một khía cạnh khác.”
“Được rồi, hai người là phu thê một thể, ta biết ngay muội sẽ đứng về phía bệ hạ mà.” Yến Song Thành lắc đầu, lại quay sang Yến Thuấn: “Bệ hạ, ta chỉ muốn có chiếu thư thôi, đâu có ép buộc Thối Tư thành thân với ta. Cho dù có chiếu thư, hắn vẫn muốn thế nào thì cứ thế ấy, chẳng lẽ ta có thể trói hắn lại rồi cướp về phủ hay sao?”
“Dạo gần đây vì đại sự, Thối Tư thường xuyên qua lại phủ của tỷ, khiến kinh thành đồn thổi xôn xao, Cố gia cũng vì vậy mà hiểu lầm, mới muốn từ hôn.” Yến Thuấn kiên nhẫn giải thích: “Nhân cơ hội này để mọi chuyện lắng xuống, cũng là cách để dập tắt lời đồn trong kinh thành.”
“Ngay cả Phò mã còn không nói gì, ai rảnh mà quan tâm đám người lắm mồm đó!” Yến Song Thành kiêu ngạo nói: “Ta không quan tâm, ta chỉ cần chiếu thư!”