Chương 33

Đến tối, như đã nói trước, Cố Tích Tích quả nhiên dọn sang ngủ chung với La thị.

Cố Hòa liền ra ngủ trên tháp ngoài, vừa mơ màng nhắm mắt thì chợt nghe thấy Cố Tích Tích nói: "Hay là dắt Nhất Điều Long qua trông cửa đi, như vậy càng yên tâm hơn."

Nhất Điều Long là con chó Cố Tích Tích nuôi, Cố Hòa không nghĩ nhiều, thuận miệng nói: "Con gái ngoan, có cha trông bên ngoài rồi, cần gì Nhất Điều Long nữa?"

Trong phòng vang lên vài tiếng cười khe khẽ, cuối cùng La thị nói: "Xem kìa, cha con đúng là muốn tranh việc với Nhất Điều Long rồi!"

Lúc này Cố Hòa mới phản ứng lại, biết mình lỡ lời, cũng không nhịn được bật cười: "Suốt ngày trêu chọc ta đi, con gái ngoan còn ở đây đấy."

Cố Tích Tích cũng bật cười, cười một lúc lại sực nhớ ra, liền nói: "Nhất Điều Long đến nhà chúng ta cũng đã mười năm rồi nhỉ?"

"Đúng." La thị đáp: "Năm đó con đem nó về, nó vẫn còn là một con chó con cơ mà."

"Hôm đầu tiên đến đây, nó rêи ɾỉ suốt cả đêm, hại ta không chợp mắt được chút nào." Cố Hòa đang nói, chợt mơ hồ nghe thấy tiếng chó sủa, vội nói: "Mọi người nghe xem, giờ lại sủa nữa rồi."

Quả nhiên bên ngoài vang lên hai tiếng sủa, đêm yên tĩnh nên nghe càng rõ ràng, nhưng rất nhanh đã im bặt.

Cố Tích Tích vừa chăm chú lắng nghe vừa nói: "Con chẳng nhớ nổi mình đã nhặt được Nhất Điều Long như thế nào nữa."

Khoảng cách thời gian đã quá xa, chỉ biết rằng nó do nàng nhặt về, nhưng tình cảnh lúc đó ra sao, nàng hoàn toàn không thể nhớ ra được.

Cố Hòa bật dậy ngay lập tức, ngay cả giọng nói cũng theo bản năng mà cao lên: "Nói đến chuyện đó đúng là dọa chết người! Hôm ấy con chơi trượt băng ở hồ Minh Thúy, một đám nhóc con đánh nhau, làm vỡ một mảng băng to, suýt chút nữa con đã rơi xuống! Giờ nghĩ lại ta vẫn còn sợ, nếu lúc đó người nhà đến chậm một bước, thật không dám tưởng tượng hậu quả!"

"Thật ạ?" Cố Tích Tích cố gắng nhớ lại nhưng vẫn không thể nhớ nổi, lắc đầu nói: "Con không nhớ gì hết."

"Thật đó." La thị nhớ lại tình cảnh khi đó, cũng thấy sợ hãi liền đưa tay ôm lấy nàng: "Ngày đó cả nhà ta đều sợ chết khϊếp, trời thì lạnh như vậy, nếu con mà rơi xuống thật thì biết phải làm sao đây?”

Cố Tích Tích nhớ lại lời Cố Hòa vừa nói, không khỏi tò mò hỏi: "Cha nói người nhà đến chậm một bước, vậy lúc đó con đi một mình sao?"

"Không phải một mình." La thị giơ tay véo má nàng: "Con xúi giục Quang Thế cùng trốn đi."

"Đúng đúng!" Cố Hòa liên tục phụ họa: "Hôm đó cha mẹ đi ra ngoài thành dâng hương, để con ở nhà ngoại cho bà ngoại trông. Kết quả con lợi dụng lúc người lớn bận rộn, xúi giục Quang Thế trốn đi mất, may mà bà tử phát hiện sớm, cũng nhờ hai ngày trước có tuyết nên trên đất còn dấu chân, thế là cứ thế lần theo đến tận hồ Minh Thúy. Đúng lúc thấy con đang đánh nhau với đám nhóc đó, Quang Thế thì sợ đến mức chỉ biết đứng khóc một bên, bà tử vội vàng lao vào kéo con ra, nếu không con chắc chắn đã bị bọn nhóc hoang đó đẩy vào hố băng rồi!"

Cố Tích Tích bật cười: "Biểu ca thật lợi hại, con đánh nhau mà huynh ấy đứng một bên khóc."

La thị cười nói: "Quang Thế từ bé đã ngoan ngoãn, không giống con lúc nhỏ, nghịch ngợm không ai bì được."

Cố Tích Tích càng nghĩ càng thấy buồn cười, tuy rằng nàng không nhớ gì, nhưng chuyện này đúng là rất giống phong cách của nàng hồi bé.

Phủ Trấn Viễn Hầu vốn xuất thân võ tướng, sau này vì gia tộc nhân khẩu đơn bạc, đến đời Cố Hòa thì không còn luyện võ nữa. Nhưng dù sao cũng là nhà võ, so với các gia đình khác vẫn mang theo khí khái mạnh mẽ hơn. Cố Tích Tích từ nhỏ tai nghe mắt thấy, dù sinh ra mềm mại yếu ớt nhưng khi chơi đùa với đám nhỏ cùng trang lứa như La Quang Thế, Lý Diệu Anh, nàng vẫn luôn là người cầm đầu ra chủ ý.

Chứ đừng nói đến việc xúi giục La Quang Thế trốn ra ngoài, ngay cả trèo cây lấy tổ chim, lội sông bắt cá nàng cũng từng làm qua không ít lần. Chỉ là những năm gần đây lớn dần lên, tính tình bướng bỉnh cũng thu lại ít nhiều.

Cố Tích Tích vừa cười vừa hỏi: "Vậy vì sao con lại đánh nhau với bọn nhóc đó?"

"Theo Quang Thế kể lại, hình như là do bọn chúng bắt nạt một đứa nhỏ khác, muốn ném nó xuống hố băng, con lao lên giúp người ta đòi công bằng." La thị lại véo má nàng: "Lúc đưa con về nhà, nghe nói y phục lẫn giày tất đều ướt sũng, trên tay thì trầy xước, tóc còn dính đầy bùn đất, trông chẳng khác gì một con tiểu khỉ cả."

"Thật ạ?" Cố Tích Tích cười chui vào lòng bà: "Con còn có lúc hành hiệp trượng nghĩa như vậy sao?"

Nàng thực sự không nhớ gì cả, nhưng một cô nhóc sáu tuổi mà dám đứng ra bênh vực kẻ yếu? Đúng là do nhà nuông chiều thành quen, nên chẳng sợ trời chẳng sợ đất.

"Con gái ngoan." Cố Hòa ở bên ngoài nói: "Sau này đừng làm thế nữa, ta với mẹ con mất ngủ mấy ngày liền, sợ con bị để lại sẹo!”

Cố Tích Tích lập tức giơ tay lên soi dưới ánh nến, lật qua lật lại nhìn kỹ: "Tay nào bị trầy thế?"

"Bên này." La thị cầm lấy tay phải nàng, xoa nhẹ vào phần hổ khẩu: "Cũng may không để lại sẹo."

Dưới ánh nến, bàn tay con gái thon dài, lòng bàn tay nhỏ nhắn, đầu ngón tay có vài vết tròn nhỏ và nông, trông như được tạc từ ngọc dương chi, nhưng lại ấm hơn, mềm hơn ngọc. La thị bất giác lại thấy sợ hãi, ôm nàng chặt hơn: “Sau này không được lỗ mãng như thế nữa.”

“Con sớm sửa rồi, hôm qua vào cung, ngay cả Thái hậu cũng khen con dịu dàng nhã nhặn mà.” Cố Tích Tích rúc vào lòng La thị, cười nói: “Vậy còn Nhất Điều Long thì sao? Nó từ đâu mà đến?”

“Bà tử nói lúc tìm thấy con thì Nhất Điều Long cứ quấn lấy con không chịu đi, thế nên bà ấy mới mang nó về cùng. Chắc là con chó hoang bị bỏ rơi.” Cố Hòa nói: “Không biết ai lại nhẫn tâm như thế, một con chó nhỏ xíu mà cũng nỡ lòng vứt bỏ.”

Trong lúc nói chuyện, bên ngoài cửa sổ lại vang lên tiếng sủa trầm thấp của Nhất Điều Long.

Trước giờ ban đêm nó rất ít sủa bậy, Cố Tích Tích không khỏi nghĩ đến, hôm nay rốt cuộc có chuyện gì, sao con chó này cứ kêu mãi?