Chương 9

Hoắc Hữu Thanh kể từ khi biết người thuê là người Anh, cậu không còn ngạc nhiên về xu hướng tính dục của đối phương nữa.

Nhưng khi gặp chính chủ, cậu mới biết người thuê của mình thực ra là một người gốc Hoa.

Anh họ biết Hoắc Hữu Thanh đã tìm được công việc mới nhưng lại tỏ ra lo lắng: "Có phải là lừa đảo không? Hữu Hữu, sao em lại ký hợp đồng với người ta nhanh như vậy? Em nên bàn bạc với anh trước chứ, aida, em hoàn toàn không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, làm sao người ta dám thuê em làm phiên dịch..."

Hoắc Hữu Thanh bóc một miếng quýt và nhét vào miệng anh họ: "Được rồi, hợp đồng đã ký rồi. Bây giờ... Em cũng chẳng có gì để lừa cả. Mặc dù em bị mất trí nhớ nhưng em vẫn có khả năng nhìn nhận. Người ký hợp đồng với em mặc quần áo không tệ."

"Hả?" Vẻ mặt anh họ đầy nghi ngờ.

Vào ngày đầu tiên đi làm, Hoắc Hữu Thanh gặp người thuê của mình. Đối phương là một người đàn ông thành đạt điển hình, nhưng có lẽ vì làm nghệ thuật nên để tóc dài, có điều trông không hề nữ tính. Đó là một khuôn mặt rất đẹp trai, có râu. Ở tuổi ba mươi mấy, khóe mắt đã có một vài nếp nhăn.

Mới gặp mặt, người thuê rất lạnh nhạt với Hoắc Hữu Thanh. Sau một ngày làm việc, Hoắc Hữu Thanh phát hiện mình chỉ đứng một bên và xem người thuê chụp ảnh.

Từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, Hoắc Hữu Thanh không nhịn được ngáp một cái. Gần đây cậu chuyển sang ở nhà anh họ, sinh hoạt rất điều độ, đi ngủ sớm dậy sớm, buổi trưa còn ngủ một giấc ngắn, nên giờ này đã bắt đầu thấy buồn ngủ rồi.

"Buồn ngủ à?" Giọng nói trầm ấm của người đàn ông trưởng thành bỗng vang lên.

Hoắc Hữu Thanh liếc nhìn sang, người đang nói chuyện với cậu chính là ông chủ của mình – Ngài Hyde.

Anh ta đưa ly cà phê trong tay cho Hoắc Hữu Thanh, vừa hỏi bằng tiếng Anh, "Làm việc cả ngày rồi, cậu thấy thế nào?"

"Ừm, khá ổn." Hoắc Hữu Thanh là người ngoại đạo, cậu sợ nói nhiều sẽ dễ sai.

Ông chủ nhướng mày, dường như không hài lòng với câu trả lời này, ngay lập tức bỏ lại Hoắc Hữu Thanh để làm việc khác. Hoắc Hữu Thanh uống một ngụm cà phê rồi từ từ thở ra một hơi.

Mệt quá, chỉ muốn đi ngủ thôi.

*

Sau một tuần làm việc liên tục, Hoắc Hữu Thanh với ký ức của tuổi 18 đã nếm trải thống khổ của một "dân văn phòng" chính hiệu. Nếu như ngày đầu tiên chỉ thấy nhàm chán thì những ngày sau đó, cậu bận đến tối mắt tối mũi. Ông chủ nhận rất nhiều dự án, nhiều đến mức cứ khoảng ba tiếng đồng hồ lại phải liên hệ với đối tác.

Ông chủ không nói chuyện nhiều với cậu nhưng trong công việc thì rất tỉ mỉ với các đối tác, vì vậy Hoắc Hữu Thanh phải túc trực bên cạnh để phiên dịch. Sau vài ngày, cổ họng cậu khô khốc, còn không nhịn được liếʍ môi.

"Đừng liếʍ nữa, cứ liếʍ sẽ bị tróc da đấy." Ông chủ bỗng tạm ngừng làm công việc, nói với Hoắc Hữu Thanh.

Hoắc Hữu Thanh tuy bề ngoài đang làm việc nhưng thực ra tâm trí như đi vào cõi thần tiên vũ trụ. Bây giờ là 10 giờ tối, tới giờ đi ngủ của cậu rồi. Cậu tai này lọt tai kia, phiên dịch lại câu nói của ông chủ cho đối tác.

Đối tác ngẩn ra, vô thức sờ môi mình, "Tôi, tôi không..."

"Xin lỗi, tôi dịch sai rồi." Hoắc Hữu Thanh bừng tỉnh, cậu nhìn ông chủ, thấy đối phương đang nhìn thẳng vào mình, gượng cười, "Cảm ơn Ngài Hyde đã quan tâm."

Ông chủ quay mặt đi, tiếp tục nói chuyện công việc.

Một ngày làm việc cuối cùng cũng kết thúc, Hoắc Hữu Thanh vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi chuẩn bị rời khỏi tòa nhà.

Không ngờ vừa xuống dưới thì gặp ông chủ. Ông đứng cạnh chiếc xe thể thao và hỏi: "Có cần tôi đưa về không?"