Cung Lang nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay Hoắc Hựu Thanh, hàng mi rủ xuống cố gắng che giấu du͙© vọиɠ trong mắt.
Hoắc Hữu Thanh đang lơ đễnh vì lời nói của Cung Lang, đến khi tỉnh lại, không khỏi nhanh chóng rút tay về. Cậu rút khăn giấy ướt trên bàn lau lòng bàn tay mấy lần: "Cậu đừng hôn tay tớ, giấc mơ đó rất chân thật."
"Dù có chân thật đến đâu thì nó cũng chỉ là một giấc mơ." Cung Lang vẫn quỳ, trông cậu ta có vẻ vui hơn trước nhiều: "Chưa ăn tối đúng không? Chúng ta ra ngoài ăn nhé, tớ nhớ lần trước cậu rất thích món tráng miệng ở nhà hàng Pháp kia, đi ăn một chút nhé?"
Hoắc Hữu Thanh vẫn còn do dự nhưng cậu cũng sợ đó chỉ là một giấc mơ, không thể chỉ vì một giấc mơ mà phá vỡ tình cảm với Cung Lang.
Được Cung Lang đưa về, đã là 10 giờ tối.
Hoắc Hữu Thanh chào các bạn cùng phòng rồi đi tắm và lên giường ngủ. Trước khi đi ngủ, Cừu Vấn Phỉ đi đến bên giường cậu hỏi: "Sáng mai muốn ăn gì? Tôi đi chạy bộ, mua cho cậu luôn."
Những bạn cùng phòng khác nghe thấy, nhao nhao nói muốn ăn gì.
Cừu Vấn Phỉ không đáp lại chỉ nhìn chằm chằm vào Hoắc Hữu Thanh vừa tắm xong.
Hoắc Hữu Thanh sợ nóng nên chỉ mặc quần áo ngủ cộc tay và quần đùi. Lúc này cậu đang nằm sấp trên giường, để lộ đôi chân nhỏ cân đối ra ngoài. Bộ ga trải giường bằng lụa nâng đỡ một làn da trắng như tuyết, chói lòa làm người ta nhức mắt.
Người bị nhìn "ừ" một tiếng rồi nghiêng đầu nói: "Không cần đâu, Cung Lang nói sáng mai sẽ mang đồ ăn sáng cho tôi rồi."
Cừu Vấn Phỉ nhếch môi, cố gắng kìm nén sự khó chịu trong mắt, "Được rồi, ngủ sớm đi."
Tỉnh dậy, Hoắc Hữu Thanh vẫn còn buồn ngủ. Cậu lơ mơ định xuống giường đi vệ sinh, nhưng đập vào mắt cậu không phải là phòng ký túc xá mà là bệnh viện, cùng với người anh họ mắt đỏ hoe.
Người anh họ thấy cậu tỉnh dậy, gần như ngay lập tức lao đến: "Đầu em còn đau không? Có nghe rõ anh nói không? Cái thằng súc vật Cung Lang đó, nó thực sự muốn lấy mạng em. Ở bệnh viện nó suýt gϊếŧ em một lần vẫn chưa đủ, anh vừa đi nó lại đến... Ngày xưa anh còn thấy nó ngoài việc quá bám lấy em thì cũng không có gì xấu..."
Cậu lại mơ nữa rồi sao?
Anh họ còn có việc nên không thể ở lại với Hoắc Hữu Thanh quá lâu.
Trong phòng bệnh đơn, Hoắc Hữu Thanh nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Có vẻ như không phải là mơ. Cậu lại trở về chín năm sau.
Người anh họ nói rằng Cung Lang xông vào tấn công cậu khiến cậu bị đập đầu vào đầu giường và hôn mê suốt một ngày. Dù anh họ rất tức giận nhưng Cung Lang với những người đó bây giờ đều có thế lực và liên kết với nhau, họ hoàn toàn không thể đối phó được.
"Những người đó?" Hoắc Hữu Thanh nắm bắt được từ khóa quan trọng: "Ngoài Cung Lang và Cừu Vấn Phỉ, còn ai nữa?"
Người anh họ khó khăn nở một nụ cười: "Hữu Hữu, chúng ta đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa."
Anh họ dường như rất sợ cậu sẽ buồn khi nghe tên những người đó.
Hoắc Hữu Thanh ban đầu định hỏi thêm nhưng thấy vẻ mặt của anh họ, cậu đành bỏ cuộc. Cậu không muốn anh họ phải khó xử.
Không lâu sau khi anh họ rời đi, y tá bệnh viện thông báo Hoắc Hữu Thanh đi làm kiểm tra ở một tòa nhà khác. Trong lúc đợi thang máy, Hoắc Hữu Thanh thấy một người quen.
Là Cung Lang. Anh ta đang cẩn thận đỡ một người mặc quần áo bệnh nhân. Vì người đó cúi đầu Hoắc Hữu Thanh không nhìn rõ mặt, chỉ thấy dáng người cao gầy. Cậu đoán người đó là Đới Nguyên.
"Ting..." Thang máy đến.
Hoắc Hữu Thanh thu lại ánh mắt, bước vào thang máy.