Sáng hôm sau, việc đầu tiên Hoắc Hữu Thanh làm khi thức dậy là chạy vào nhà vệ sinh soi gương, vẫn là cậu của tuổi 18 không biến thành 27.
Có lẽ chỉ là một giấc mơ, nhưng giấc mơ này quá chân thật.
Chiều trở lại trường chắc chắn sẽ gặp Cừu Vấn Phỉ.
Khi Hoắc Hữu Thanh đến ký túc xá, trong phòng đã có bốn người. Phòng của họ có sáu người, ba người ở tỉnh ngoài, số còn lại là người địa phương.
Tẩm Thất Trường ngẩng đầu khỏi máy tính, chào Hoắc Hựu Thanh một tiếng, "Tiểu Hoắc, cậu về rồi à? Ồ? Lạ thật, sao Cung Lang không đưa cậu đến?"
Khi cậu ta nói câu này, Cừu Vấn Phỉ đang đứng bên bồn rửa mặt nhanh chóng ngẩng đầu nhìn sang.
Biểu cảm của Hoắc Hữu Thanh vẫn bình thường, cậu đặt túi của mình lên bàn, "Tớ tự đến."
Cậu không giải thích gì cả. Trên thực tế Cung Lang đã đề nghị đưa cậu quay lại trường, nhưng cậu đã từ chối.
Cung Lang quen cậu từ cấp hai, sau đó cậu ta luôn học cùng trường với cậu, đại học cũng vậy. Người ngoài thường nói hai người họ như hình với bóng, chính xác hơn là Cung Lang luôn vây quanh Hoắc Hữu Thanh.
Hoắc Hữu Thanh đặt túi xuống rồi đi đến bồn rửa tay để rửa tay. Khi đang rửa tay, một cơ thể nóng ấm áp chạm vào cánh tay cậu, "Hôm qua cậu thấy tôi đúng không? Sao lại không để ý đến tôi, Hữu Thanh."
Hoắc Hữu Thanh cúi mắt, cậu vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, nhưng cơ thể đã phản ứng trước né sang một bên.
Ánh mắt Cừu Vấn Phỉ bên cạnh tối sầm lại, cậu ta không nói gì chỉ chủ động lấy giấy ăn giúp Hoắc Hữu Thanh lau tay. Chỉ là chưa lau được hai cái, bàn tay của đối phương đã trượt đi như cá.
"Tôi tự làm được." Hoắc Hữu Thanh vẫn cúi mắt không nhìn mặt Cừu Vấn Phỉ, đi thẳng ra ngoài.
Không lâu sau, mọi người trong ký túc xá đều đã về. Họ chuẩn bị đi ăn tối ở căng tin, Hoắc Hữu Thanh nói mình không đói nên không đi cùng.
Trong phòng ký túc xá trống vắng, cậu một mình nằm dài trên bàn thẫn thờ.
Hoắc Hữu Thanh vẫn đang nghĩ về giấc mơ đó.
Vì mải suy nghĩ quá mức, cậu không nghe thấy tiếng bước chân, cho đến khi thấy một bóng người lướt qua tầm mắt mới nhận ra có người vào phòng. Cậu ngồi thẳng dậy, đối diện với khuôn mặt của Cung Lang.
Mắt Cung Lang đầy những tơ máu đỏ giống như đã thức trắng đêm. Cậu ta quỳ xuống trước mặt Hoắc Hữu Thanh, một tư thế vô cùng thấp hèn, "Hữu Hữu, cậu đừng lơ tớ, lẽ ra tớ không nên đưa cậu đến tiệm Internet, tớ thật sự... ngốc quá. Bọn họ nói tiệm Internet đông vui, chơi game có không khí hơn, tớ quên mất cậu không thích những nơi như vậy. Lần sau tớ sẽ không bao giờ đưa cậu đến nữa. Cậu đừng giận tớ được không, hay là cậu đánh tớ đi? Cậu đánh tớ mấy cái cũng được, đánh mạnh cỡ nào cũng được miễn là cậu chịu để ý đến tớ."
Cậu ta nắm lấy tay Hoắc Hữu Thanh tự tát vào mặt mình. Vừa tát một cái, cậu ta đã thấy Hoắc Hữu Thanh cau mày muốn rút tay lại.
Cung Lang đột ngột siết chặt tay, không cho Hoắc Hữu Thanh rút tay ra, "Hữu Hữu, tớ sai rồi, cậu tha thứ cho tớ đi."
Hoắc Hữu Thanh cau mày rồi từ từ giãn ra, "Tớ... tớ không phải vì chuyện tiệm Internet mà giận cậu."
"Vậy là vì chuyện gì?" Cung Lang truy hỏi.
Vẻ mặt Hoắc Hữu Thanh có chút hoang mang, "Tớ hình như đã mơ một giấc mơ, tớ, tớ mơ thấy..."
"Hả?"
"Tớ mơ thấy cậu đánh tớ, còn..."
Chưa nói hết câu Cung Lang đã bật cười, cậu ta cười rồi nhìn Hoắc Hữu Thanh, "Sao tớ có thể đánh cậu được? Cả đời này tớ không bao giờ có thể động tay với cậu. Chỉ vì mơ một giấc mơ ở tiệm Internet mà cậu giận tớ, Hữu Hữu, cậu cũng quá vô lý rồi, làm tớ hai ngày nay khó chịu chết đi được."
Không chỉ giọng điệu nhão nhoẹt, hành động cũng dính lấy cậu.