Hoắc Hữu Thanh nhanh chóng rời khỏi quán Internet nhưng chưa đi được bao xa thì đã bị Cung Lang đuổi theo giữ chặt lấy cánh tay.
"Hữu Hữu, tớ đưa cậu về nhé." Cung Lang nói một cách gấp gáp, như thể rất sợ Hoắc Hữu Thanh từ chối: "Tài xế nhà cậu hôm nay không đi cùng, là tớ rủ cậu ra ngoài chơi, cậu về một mình tớ không yên tâm, cậu cho tớ đưa về được không?"
Hoắc Hữu Thanh im lặng một lát rồi vẫn rút tay ra: "Không cần đâu."
"Tại sao? Cái đó... Hữu Hữu, tớ không có ý định hung dữ với cậu, chỉ là tớ không hiểu sao cậu lại đột nhiên giận tớ, không muốn tớ đưa về nhà." Cung Lang cụp mắt, vẻ mặt đầy tủi thân.
Cùng lúc đó, trong đầu Hoắc Hữu Thanh hiện lên hình ảnh một Cung Lang khác.
Một Cung Lang lớn hơn bây giờ mấy tuổi, mặt đầy giận dữ, chửi rủa và đánh cậu.
Hiện giờ đầu óc cậu rất loạn. Vừa mới giây trước cậu còn ở trong bệnh viện, giây sau đã xuất hiện trong phòng riêng của quán Internet. Không chỉ vậy, Cung Lang cũng đã thay đổi.
Cậu gần như đã gần chấp nhận sự thật mình bị mất trí nhớ, bỗng nhiên lại quay về 9 năm trước.
Chẳng lẽ là mơ?
Hay là cậu bị điên rồi?
Hoắc Hữu Thanh muốn một mình bình tĩnh lại, hơn nữa cho dù cậu có muốn ở bên ai thì người đó cũng không thể là Cung Lang.
Vì vậy, cậu lắc đầu với Cung Lang: "Tớ muốn tự về nhà."
Cung Lang mím chặt môi, không nói gì cũng không rời đi, chỉ nhìn chằm chằm vào Hoắc Hữu Thanh. Hoắc Hữu Thanh không muốn căng thẳng với Cung Lang nên quay người đi thẳng.
Cậu gọi điện thoại cho tài xế ở nhà rồi ngồi trên ghế dài ven đường chờ người đến.
Trong lúc chờ đợi, Hoắc Hữu Thanh bỗng nghe thấy có người gọi mình.
Cậu ngẩng đầu lên thì thấy đó là Cừu Vấn Phỉ.
Người thứ hai cậu gặp trong bệnh viện cũng là bạn cùng phòng đại học của cậu.
Cừu Vấn Phỉ trông như vừa bước ra khỏi siêu thị, trên tay xách một túi ni lông lớn, đang đi về phía này.
Cùng lúc đó, Hoắc Hữu Thanh thấy xe nhà mình đến. Cậu không đáp lại Cừu Vấn Phỉ mà lên xe ngay dưới ánh mắt của đối phương.
Bước chân đang vội vàng của Cừu Vấn Phỉ dừng lại.
Hoắc Hữu Thanh không nhìn thêm, cậu mệt mỏi tựa vào ghế, bảo tài xế đưa mình về nhà. Chiếc điện thoại trong túi đột nhiên reo lên, là tin nhắn từ Cung Lang, bảo cậu về đến nhà thì nhắn tin báo bình an.
Ngón tay Hoắc Hữu Thanh dừng lại trên màn hình một lúc, cuối cùng vẫn không trả lời.
Sau khi ở nhà một lúc lâu, Hoắc Hữu Thanh mới lấy lại tinh thần. Lịch cho thấy hôm nay là thứ Bảy, chiều mai phải quay lại trường.