Hoắc Hữu Thanh tìm kiếm cái tên "Đới Nguyên" trong đầu hồi lâu, xác nhận là mình không hề quen biết.
Anh họ ở lại với cậu cả buổi chiều rồi ra về, trước khi đi, anh ấy lo lắng dặn dò Hoắc Hữu Thanh: "Có chuyện gì thì gọi cho anh, em... đừng hành động bồng bột."
Hoắc Hữu Thanh gật đầu, đợi anh họ rời đi, cậu nằm trên giường bệnh ngơ ngác nhìn hàng cây bên ngoài cửa sổ.
Cậu đã mời bác sĩ đến kiểm tra lại vết thương. Khóe miệng bị rách, may mà cổ họng không có vấn đề gì. Lần đầu tiên cậu nhìn thấy ánh mắt căm hận của Cung Lang, cảm thấy có chút bất ngờ cũng có chút buồn.
Nhưng Hoắc Hữu Thanh, người chỉ còn ký ức của tuổi 18 lại nghĩ rằng, nếu cậu thực sự đã làm những chuyện quá khích như lời anh họ nói thì việc họ ghét cậu cũng là lẽ thường tình.
Tuy nhiên cậu không có cảm giác chân thật gì cả.
Bất kỳ ai đột nhiên mất đi 9 năm ký ức cũng khó mà chấp nhận nhanh chóng.
Hoắc Hữu Thanh ngồi dậy định đi rửa mặt thì cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra. Rõ ràng là bệnh viện, nhưng dường như không ai quản lý.
Cậu nhìn thấy Cung Lang mặt đầy giận dữ bước vào, đá một cú vào giường bệnh của cậu.
"Tao đ*t tổ tông nhà mày!"
Cung Lang dùng lực rất mạnh, làm chiếc giường bệnh bị xê dịch. Hoắc Hựu Thanh vốn đang định đứng dậy, chỉ ngồi nửa người, cú đá này khiến trọng tâm cơ thể cậu mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau.
Đầu đập vào thành giường.
Sau đó cậu bất tỉnh.
"Hữu Hữu..."
"Hữu Hữu..."
"Hữu Hữu!" Giọng nói cao hơn một chút.
Lông mi Hoắc Hữu Thanh run rẩy, mở mắt ra. Đập vào mắt là một khuôn mặt tuấn tú. Chính là... Cung Lang trẻ tuổi.
Cung Lang cúi người, vừa đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má cậu vừa dịu dàng nói: "Sao lại ngủ ở đây? Sẽ bị cảm đấy."
Khi nói, ánh mắt cậu ta gần như tham lam nhìn chằm chằm vào người trước mặt. Hoắc Hữu Thanh vừa tỉnh dậy, đôi mắt phượng như phủ một lớp sương mù ngước nhìn cậu ta, mang theo vẻ ngây thơ của một chú nai nhỏ trong rừng. Từ trán đến gáy, làn da đều trắng như tuyết lại vô cùng mềm mại. Cung Lang chỉ vuốt ve hai cái đã khiến da thịt ửng hồng.
Nụ cười trên môi Cung Lang càng sâu hơn, định nói thêm vài câu thì Hoắc Hữu Thanh đột nhiên ngồi thẳng dậy, còn gạt tay cậu ta ra: "Đừng chạm vào tớ."
Nụ cười của Cung Lang cứng lại, cậu ta nhíu mày: "Hữu Hữu?"
Hoắc Hữu Thanh không nói gì nữa, cậu nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ở trong phòng riêng của một tiệm Internet. Cậu nói câu thứ hai: "Tớ muốn về nhà."
"Được, tớ đưa cậu về..."
Cung Lang chưa nói hết câu, đã bị câu thứ ba của Hoắc Hữu Thanh cắt ngang.
"Tớ tự về, cậu đừng đi theo tớ."