Ở một bên khác Đới Nguyên không mảnh áo che thân nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, lặp đi lặp lại cuộc đối thoại vừa ghi âm. Không biết đã qua bao lâu, anh ta chậm rãi liếʍ từng ngón tay của mình.
"Đồ ăn của chủ nhân đã bị em ăn mất rồi...", anh ta khẽ nói: "Không sao, chẳng bao lâu nữa chủ nhân cũng sẽ được ăn thôi. Em sẽ không để chủ nhân đói, tiểu cẩu ngoan sẽ lấp đầy bụng của chủ nhân."
*
Hoắc Hữu Thanh đã đặt hẹn với một bác sĩ tâm lý rất nổi tiếng cho Đới Nguyên, thời gian là ba giờ chiều thứ Tư. Cậu đã ra khỏi nhà sớm. Hôm nay thời tiết không đẹp, trời âm u và có mưa. Hoắc Hữu Thanh ngồi trên taxi, gửi tin nhắn cho Đới Nguyên: "Cậu ra khỏi nhà chưa?"
Đợi rất lâu mà không thấy trả lời.
Hoắc Hữu Thanh sợ Đới Nguyên bị ngủ trưa lỡ mất thời gian ra khỏi nhà hoặc bị vướng bận chuyện khác nên không thể đến. Cậu suy nghĩ một lát rồi gọi điện.
Không ai nhấc máy.
Hoắc Hữu Thanh đành hy vọng đối phương chỉ bận việc đột xuất. Cậu đến phòng khám tâm lý lúc hai rưỡi, Đới Nguyên vẫn chưa đến. Cậu ngồi trên chiếc ghế sofa trống một lúc rồi đứng dậy ra cửa chờ. Mưa bụi mù mịt, cả thành phố bằng thép bị một đám mây đen khổng lồ bao trùm, vô hình trung tạo ra một cảm giác ngột ngạt. Hoắc Hữu Thanh cử động đôi chân đã tê cứng một chút, nhìn chằm chằm vào vũng nước cách đó không xa, bóng cây in xuống vũng nước bẩn thỉu.
"Chủ nhân!"
Một tiếng gọi kéo Hoắc Hữu Thanh từ trạng thái xuất thần trở về thực tại. Cậu quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy một thanh niên mặc áo hoodie đen đội mũ trùm, cả người phủ sương ướt chạy về phía mình.
Cậu đã từng thấy làn da tái nhợt của Đới Nguyên, nhưng hôm nay còn tái nhợt hơn nhiều.
Ngoài làn da trắng bệch đó mọi thứ khác trên thế giới đều trở thành một phông nền lộn xộn không liên quan. Mái tóc mái của Đới Nguyên bị ướt vì nước mưa, bên dưới là khuôn mặt trắng bệch và ẩm ướt. Anh ta nhanh chóng chạy đến trước mặt Hoắc Hữu Thanh, đôi mắt hổ phách mở to, đầy rẫy sự sợ hãi: "Chủ nhân đợi em lâu lắm rồi sao? Thật xin lỗi, em đến muộn."
"Không sao, tôi không đợi lâu." Hoắc Hữu Thanh không kìm được lại sửa cách xưng hô của Đới Nguyên: "Đừng gọi tôi là chủ nhân, tôi đã nói với cậu rất nhiều lần rồi."
Khóe mắt Đới Nguyên dường như cụp xuống, anh ta hoảng hốt hỏi: "Vậy em nên gọi anh là gì?"
"Ở công ty cậu không phải gọi tôi là Hoắc Hữu Thanh sao? Gọi tôi là Hoắc Hữu Thanh là được rồi." Hoắc Hữu Thanh không cho Đới Nguyên cơ hội nói, cậu đi về phía cánh cửa kính tự động phía sau: "Đi thôi, sắp đến giờ rồi."
Đới Nguyên muốn Hoắc Hữu Thanh vào gặp bác sĩ cùng nhưng Hoắc Hữu Thanh từ chối. Cậu ở lại bên ngoài phòng khám, buồn chán lật tạp chí. Sau khoảng một tiếng, Đới Nguyên với đôi mắt đỏ hoe đi ra từ phòng khám. Hoắc Hữu Thanh còn chưa kịp nói gì thì đã bị Đới Nguyên lao tới ôm chặt.
Đới Nguyên ôm cậu như một đứa trẻ ôm đồ chơi, sống chết không chịu buông tay. Hoắc Hữu Thanh kéo vài lần cũng không ra, không khỏi nhíu mày, cậu hỏi Đới Nguyên: "Cậu làm gì thế?"
Đới Nguyên cuối cùng cũng buông tay. Anh ta cao hơn Hoắc Hữu Thanh, khi ôm Hoắc Hữu Thanh thì giống như đang ôm một con búp bê trong lòng, hoàn toàn khác với vẻ mặt đáng thương và vô tội mà anh ta thể hiện.
"Em vừa hỏi bác sĩ, bác sĩ nói sau khi em chữa khỏi bệnh, em sẽ không còn phụ thuộc vào anh như thế này nữa." Hoắc Hữu Thanh vừa định nói đó là điều tốt, Đới Nguyên đã tiếp lời: "Em đang nghĩ, lần sau khi em ôm anh, tâm trạng có khác với bây giờ không?"
Hoắc Hữu Thanh khựng lại: "Bây giờ cậu đang có tâm trạng gì?"
Đới Nguyên dường như đang thất thần, đôi mắt hổ phách của anh ta nheo lại. Mãi lâu sau, anh ta rất khẽ nói ra hai chữ. Hoắc Hữu Thanh không nghe rõ. Khi cậu hỏi lại, Đới Nguyên lại không chịu nói nữa.
Ngày hôm sau, Hoắc Hữu Thanh trở lại tuổi mười tám.