Chương 3

Thế là cậu mở lời, khẽ nói: "Anh họ, em nghĩ có lẽ em bị mất trí nhớ rồi."

Tiếng chửi thề của người anh họ đột nhiên dừng lại.

Đúng lúc này, một làn gió xuân ấm áp từ khung cửa sổ đang mở thổi vào, luồn vào chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình. Hoắc Hữu Thanh buông bàn tay đang đặt trên cổ xuống, từ từ chớp mắt.

Chiều hôm đó khi anh họ đến, Hoắc Hữu Thanh đã hiểu ra được một vài điều.

Cậu hiện tại 27 tuổi, không phải 18. Cậu đã mất đi ký ức của 9 năm.

Cậu chưa học hết năm nhất đại học đã chuyển đến một trường đại học ở nước ngoài. Khi trở về, cậu phát hiện những người từng vây quanh cậu giờ đều vây quanh một người khác. Giữa chừng hình như đã xảy ra khá nhiều chuyện, nhưng anh họ không rõ. Tóm lại, cậu ở trong nước chưa được mấy năm lại ra nước ngoài lần nữa.

Lần ra nước ngoài thứ hai là do bị ép buộc.

Bởi vì cậu suýt chút nữa đã tông chết một người.

Sự việc này gây ra ồn ào rất lớn, anh họ muốn bảo vệ cậu cũng không được. Nghe nói anh họ thậm chí đã quỳ xuống xin lỗi người ta và bức ảnh quỳ xin lỗi còn được đăng lên vòng bạn bè.

Hôm nay là tròn 3 tháng kể từ khi cậu trở về nước.

"Mất trí nhớ cũng tốt, quên hết chuyện cũ, bắt đầu lại cuộc sống tươi đẹp." Khi anh họ nói câu này, trong mắt anh ấy tràn đầy vẻ lo lắng, sợ cậu em họ này lại làm ra chuyện quá khích. Anh ấy không khỏi nắm chặt tay Hoắc Hữu Thanh: "Hữu Hữu, em không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho dì và chú."

Cha mẹ Hoắc Hữu Thanh mất sớm, nhờ gia sản kếch xù và sự chăm sóc của chú và dì nên cuộc sống của cậu thật ra không hề khổ sở, thậm chí có thể nói từ nhỏ đến lớn cậu giống như một "hoàng tử nhỏ" trong mắt mọi người.

Nhưng không ai ngờ rằng khi "hoàng tử nhỏ" lớn lên lại bị mọi người căm ghét.

Hoắc Hữu Thanh mỉm cười trấn an anh họ, sau đó dùng vân tay mở khóa điện thoại. Trong điện thoại không có nhiều thứ, cậu của tuổi trưởng thành dường như không thích chơi game cũng chẳng có nhiều mối quan hệ xã hội, ngay cả đăng bài trên wechat cũng không.

Phần tin nhắn thì có một vài nội dung, là những tin nhắn đe dọa từ Cung Lang và những người khác gửi đến, đều là uy hϊếp, yêu cầu cậu đừng làm tổn thương Đới Nguyên nữa, nếu không hậu quả tự chịu.

Đới Nguyên chính là người mà anh họ nói rằng cậu suýt tông chết. Đối tượng mà anh họ quỳ xuống xin lỗi cũng là Đới Nguyên, và lần này cậu đã bắt cóc Đới Nguyên.