Sau khi đưa ra quyết định, Hoắc Hữu Thanh không còn nặng lòng nữa và ngủ thϊếp đi cho đến ngày hôm sau, cậu nhận được một tin nhắn từ một số lạ.
"Chủ nhân, anh có khỏe không?"
Vừa nhìn nội dung tin nhắn, Hoắc Hữu Thanh đã đoán ra ai gửi.
Cậu đáp lại: "Cậu không nên liên lạc với tôi."
Phải một lúc lâu sau, tin nhắn bên kia mới gửi đến: "Em xin lỗi, em không nhịn được. Thực ra em đã lén chặn số của anh sau đó đổi sang một số điện thoại mới, nhưng từ hôm qua đến giờ, em cứ nghĩ mãi về anh. Chủ nhân giận em sao? Muốn phạt em không?"
Từ "phạt" làm ngón tay Hoắc Hữu Thanh run lên.
Cậu lưu số điện thoại của Đới Nguyên vào máy rồi dứt khoát xóa tin nhắn đối phương gửi tới, sau đó gọi đi.
Vừa kết nối, Hoắc Hữu Thanh nghe thấy tiếng thở nặng nhọc ở đầu dây bên kia, nhưng rất nhanh sau đó tiếng thở lại nhẹ dần.
"Chủ nhân." Đới Nguyên gọi cậu.
Hoắc Hữu Thanh không nhớ đây là lần thứ mấy mình phải sửa lại cách xưng hô này, nhưng Đới Nguyên rõ ràng không nghe lọt tai. Cậu đành làm như mình cũng không nghe thấy, lờ đi cách gọi đó và nói thẳng vào vấn đề: "Tôi đã đặt lịch hẹn với bác sĩ tâm lý cho cậu rồi, lát nữa tôi sẽ gửi thời gian và địa điểm cho cậu, cậu nhớ đi khám đấy."
Đầu dây bên kia im lặng, Hoắc Hữu Thanh không kìm được hạ thấp giọng: "Đới Nguyên?"
Đới Nguyên có vẻ rất mất mát, cậu ấy đáp lại một tiếng rồi hỏi yếu ớt: "Tại sao em phải đi khám bác sĩ? Có phải chủ nhân không cần em nữa phải không?"
"Đới Nguyên." Hoắc Hữu Thanh lấy lại vẻ nghiêm túc. "Cậu là người, không phải... Tóm lại, những chuyện trước đây tôi đã quên rồi, tôi hy vọng cậu cũng có thể quên đi. Tôi sẵn sàng bồi thường cho cậu và cũng hứa sẽ không làm những chuyện đó nữa."
Đới Nguyên có vẻ không vui. Hoắc Hữu Thanh chưa học tâm lý học nhưng cậu cũng từng nghe qua một vài thuật ngữ, chẳng hạn như hội chứng Stockholm. Dù sao thì cậu cũng đã gây ra lỗi lầm nên cậu lại hạ giọng: "Đi khám bác sĩ nhé?"
"Chủ nhân sẽ bồi thường cho em thế nào?" Giọng nói từ điện thoại truyền đến khiến Hoắc Hữu Thanh bất ngờ, cậu ngớ người một lúc, rồi hỏi lại Đới Nguyên: "Cậu muốn bồi thường gì?"
Tiền ư?
Cậu bây giờ hình như không có nhiều tiền lắm.
Giọng Đới Nguyên vui vẻ hơn: "Chủ nhân có thể đi khám bác sĩ cùng em không?"
Hả?
Phản ứng đầu tiên của Hoắc Hữu Thanh là từ chối. Cậu không muốn tiếp xúc nhiều với Đới Nguyên. Nếu có thể, cậu thậm chí còn không muốn gọi cuộc điện thoại này. Nhưng chuyện hôm qua đã cho cậu biết rằng sự phụ thuộc bệnh hoạn này của Đới Nguyên đối với cậu là do cậu gây ra. Cậu chính là người đứng sau tất cả.
Thôi vậy, đi cùng Đới Nguyên đến gặp bác sĩ tâm lý một lần.
Có lẽ bác sĩ sẽ khuyên Đới Nguyên tự mình điều trị hoặc để người bạn khác đi cùng, đến lúc đó cậu sẽ rút lui.
"Lần đầu tiên tôi sẽ đi cùng cậu." Hoắc Hữu Thanh nói rõ ràng với Đới Nguyên. Giọng nói vừa dứt, cậu nghe thấy tiếng Đới Nguyên cười ở đầu dây bên kia, rõ ràng là người trưởng thành nhưng tiếng cười lại toát ra vẻ ngây thơ như trẻ con: "Tốt quá rồi, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời."
Hoắc Hữu Thanh đột nhiên cúi đầu nhìn cánh tay mình, hôm nay cậu không đi làm nên mặc đồ ở nhà, để lộ ra cánh tay. Chẳng biết từ lúc nào, nổi da gà đã lấm tấm trên da cậu. Cậu nhíu mày, càng không có tâm trạng để nói chuyện phiếm với Đới Nguyên. Cậu nói qua loa vài câu rồi cúp máy.