Hoắc Hữu Thanh quay đầu lại, cậu đột nhiên có một linh cảm rằng thứ cậu sắp xem rất có thể là thứ cậu không thể chấp nhận được. Nhưng bây giờ cậu đang đứng ở lằn ranh của sự thật, giống như đứng bên bờ vực thẳm. Dù biết rõ nguy hiểm nhưng vẫn không kìm được mà muốn nhìn xuống vực sâu.
"Thứ đó ở đâu?" Cậu hỏi Đới Nguyên.
Đới Nguyên chỉ ra ngoài, vẻ mặt có chút bối rối lại có chút hoảng loạn, "Ở phòng khách."
Dường như anh ta không muốn Hoắc Hữu Thanh xem, nhưng vẫn dẫn cậu ra phòng khách. Anh ta mời Hoắc Hữu Thanh ngồi xuống rồi tự mình đi đến tủ TV, bật máy, dùng điều khiển mở một đoạn video.
Bối cảnh của đoạn video là phòng ngủ chính của căn nhà này.
Lúc nãy khi bước vào phòng ngủ chính, Hoắc Hữu Thanh đã chú ý đến chiếc giường quá khổ ở giữa phòng. Lúc này, trên màn hình video cũng đang chiếu thẳng về phía chiếc giường ấy.
Một lần nữa, cậu lại nhìn thấy chính mình và Đới Nguyên trong những vật chứng mà Đới Nguyên đưa cho. Cậu ngồi trên chiếc giường lớn, quần áo xộc xệch, song trông vẫn khá hơn nhiều so với người còn lại trong video.
Người kia hai tay bị xiềng xích khóa chặt, trên cổ đeo vòng như vòng cổ chó, chính là Đới Nguyên.
Một người trắng như tuyết và tái nhợt không ngừng nhấp nhô lên xuống. Trong đoạn video, đôi mắt Đới Nguyên nhắm chặt, tiếng thở khàn nặng phát ra từ yết hầu. Không biết đã qua bao lâu, anh ta rốt cuộc cất tiếng cầu xin gọi chủ nhân.
Hoắc Hữu Thanh nhìn chằm chằm bóng dáng chính mình trong video. Cậu dường như hiểu rõ Đới Nguyên đang muốn làm gì, thẳng thừng vung tay tát anh ta một cái, khiến gương mặt kia bị đánh lệch sang một bên.
"Không đúng!”
Âm thanh Đới Nguyên mang theo tiếng nức nở, yếu ớt như con vật nhỏ đáng thương:
“Chủ nhân, em muốn ra rồi... chủ nhân...”
Trong video, Hoắc Hữu Thanh khẽ bật cười, cúi người xuống thấp:
“Thoải mái như vậy sao?”
Đôi mắt Đới Nguyên mờ mịt hơi nước, anh ta cắn môi, dõi theo dáng người phủ ánh trăng bạc kia, sáng ngời như ngọc, một màu trắng như tuyết đập vào mắt anh ta. Trong khoảnh khắc, dường như anh ta có được một tia thanh tỉnh, nhưng rồi vẫn bị hỗn loạn nuốt chửng. Cuối cùng anh ta thành thật mà nói: “Bên trong chủ nhân... thật thoải mái... tiểu cẩu... muốn...”
Lời nói chưa được nói hết, Hoắc Hữu Thanh đã đột ngột tắt nó đi.
Cậu đứng cứng đờ tại chỗ, sắc mặt trắng bệch hơn rất nhiều so với trước. Đới Nguyên quan sát biểu cảm của cậu, rụt rè lên tiếng: "Chủ nhân có ổn không?"
Giọng nói giống hệt giọng trong video, chỉ là ngữ điệu khác. Cảm giác này khiến Hoắc Hữu Thanh vô cùng khó chịu. Cậu lúng túng quay mặt đi, không dám nhìn Đới Nguyên, "Nếu những gì cậu nói là thật, vậy tại sao tôi lại..." Cậu dừng lại một chút, đổi lời: "Làm những chuyện tổn thương cậu như thế?"
"Vì anh nói em không ngoan, luôn muốn rời đi. Anh còn nói em thu hút quá nhiều sự chú ý của người khác, không phải là chó của một mình anh. Nếu em có chết đi thì sẽ là chó của riêng anh thôi."
Hoắc Hữu Thanh kinh ngạc quay đầu nhìn Đới Nguyên.
Đới Nguyên nói những lời này với giọng điệu rất bình thản.
"Vậy cậu... biết tôi đã quên những chuyện này, tại sao còn nói cho tôi biết?" Hoắc Hữu Thanh khó khăn hỏi, "Không phải cậu nên tránh xa tôi càng xa càng tốt sao?"
Đới Nguyên cúi đầu xuống. Hình xăm chữ "Hữu" trên chiếc gáy thon dài của anh ta như một cây kim, đâm thẳng vào tim người.
"Em đã bị chủ nhân thuần phục rồi." Anh ta khẽ nói.
Có thể nói là chạy trối chết. Hoắc Hữu Thanh rời khỏi căn nhà đó, cậu nhớ lúc đó Đới Nguyên còn đuổi theo, nhưng Đới Nguyên không gọi cậu, chỉ dừng lại ở cửa.