Hoắc Hữu Thanh nhìn Cừu Vấn Phỉ không biết từ đâu xuất hiện, rồi nhìn người được Cừu Vấn Phỉ che chắn phía sau, trong khoảnh khắc dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Cừu Vấn Phỉ dùng cơ thể mình làm vật chắn, như một con gà mái già bảo vệ người đàn ông phía sau. Anh ta khó chịu nhìn chằm chằm Hoắc Hữu Thanh, "Cậu lại muốn làm gì?"
Hoắc Hữu Thanh không trả lời câu hỏi của Cừu Vấn Phỉ. Cậu lướt qua Cừu Vấn Phỉ, ánh mắt một lần nữa rơi vào người đàn ông kia.
Như thể muốn ghi nhớ khuôn mặt đó, cậu nhìn thêm một lần nữa thật kỹ rồi không nói gì đi thẳng. Điện thoại trong túi cậu rung lên, cậu đoán chắc chắn là anh họ gọi cho mình.
Hoắc Hữu Thanh đã đoán đúng. Anh họ sau khi đi vệ sinh lại đi hút một điếu thuốc, vì biết Hoắc Hữu Thanh không thích mùi thuốc lá nên anh ấy đã cố tình đi ra ngoài để tản mùi, nhưng khi quay lại thì không thấy cậu đâu liền vội vàng gọi điện.
Trên đường về Hoắc Hữu Thanh ngồi trong xe, đột ngột nói: "Anh họ, hình như em vừa gặp người tên Đới Nguyên rồi."
Anh họ lập tức quay sang nhìn, "Hữu Hữu..."
"Em không sao, anh họ nhìn đường đi." Hoắc Hữu Thanh dừng lại một chút, thành thật nói, "Mặc dù em không có ký ức nhưng xác thực khi vừa nhìn thấy cậu ta, không hiểu sao em lại rất không thích. Có điều em sẽ không làm những chuyện như trước nữa đâu."
Để xác nhận mình không nhận nhầm người, cậu còn kiểm tra lại, "Đới Nguyên có hình xăm ở gáy đúng không?"
Anh họ gật đầu với vẻ mặt khó coi.
Hoắc Hữu Thanh cảm thấy hứng thú, "Là chữ "Hữu" phải không?"
Anh họ lại gật đầu, vẻ mặt càng lúc càng khó coi.
"Tại sao lại là chữ "Hữu"? Nét chữ đó giống chữ của em mà."
Anh họ liếc Hoắc Hữu Thanh, ấp úng nói: "Cái... chữ đó chính là chữ của em... Hữu Hữu, thôi được rồi, anh nói thật cho em biết. Hình xăm đó là do em xăm đấy. Em nói muốn Đới Nguyên làm con chó của em cả đời."
Hoắc Hữu Thanh nghĩ thế nào cũng không thể ngờ được câu trả lời này. Dù sao thì tuổi thật của cậu cũng chỉ mới 18, vì vậy cậu bị lời của anh họ làm cho choáng váng.
Mãi một lúc sau, cậu mới hỏi: "Là em tự nói với anh sao?"
Anh họ thở dài thườn thượt, "Đúng là chính miệng em nói, cho nên anh mới..." Anh họ nuốt mấy chữ vào trong, "Em nói có hình xăm đó, Cung Lang và những người khác khi nhìn thấy Đới Nguyên sẽ không thể không nghĩ đến em."
Hoắc Hữu Thanh không biết phải nói gì nữa. Chuyện anh họ kể là chuyện cậu chưa từng làm nhưng lại là chuyện của cậu trong tương lai.
Cậu trong tương lai lại đáng sợ và cực đoan đến vậy sao?
Không trách Cung Lang và những người khác lại ghét cậu.
Đây là lần đầu tiên Hoắc Hữu Thanh thở dài kể từ khi đến thế giới của tuổi 27.
Có lẽ vì biết mình đã làm ra chuyện tồi tệ như xăm hình, Hoắc Hữu Thanh đêm đó ngủ không ngon giấc. Khi tỉnh dậy khuôn mặt của anh họ đang gần sát cậu.
Rất nhanh, Hoắc Hữu Thanh nhận ra anh họ trước mặt là anh họ của tuổi trẻ. Người đó thấy cậu tỉnh dậy, ngáp một cái, đưa tay xoa mái tóc dựng ngược trên đỉnh đầu, "Tiểu tổ tông, cuối cùng em cũng tỉnh rồi. Em đấy, sao chỉ ngã một cái mà cũng có thể ngất xỉu thế?"
Anh họ tuổi 20 mới vừa bước vào xã hội mấy năm đã trải qua giai đoạn phản nghịch muộn. Thời kỳ này khiến anh ấy cảm thấy mình là một người đàn ông đường đường chính chính, làm sao có thể biến thành "bà vυ"" của em họ được. Cho nên mỗi khi bố mẹ anh ấy bảo anh ấy chăm sóc Hoắc Hữu Thanh, anh ấy đều miễn cưỡng không tình nguyện.
Hoắc Hữu Thanh thấy anh họ liền hiểu mình đã trở về tuổi 18. Qua lời nói của đối phương, cậu nhớ lại ký ức trước khi xuyên không lần trước - cậu đuổi theo một cậu con trai đã nhét thư cho mình rồi không may bị ngã. Khi ngã cậu vẫn nắm chặt lá thư đó.