Mặc dù ngũ quan vẫn là ngũ quan của cậu nhưng đã lớn tuổi hơn và gầy đi rất nhiều, bộ đồ bệnh nhân khoác trên người rộng thùng thình như một cái bao tải.
Tay cậu vẫn còn đặt ở cổ, nơi bị bóp để lại dấu vết, càng làm nổi bật làn da tay trắng như tuyết, má ửng đỏ do thiếu oxy vẫn chưa tan cùng với hơi nước trong đôi mắt phượng.
Hoắc Hữu Thanh nhìn thấy vệt máu ở khóe môi, nhận ra đó là do cú đấm của Cung Lang. Cậu dùng ngón tay từ từ lau đi vết máu đỏ tươi, nhớ lại những cuốn truyện tranh mình đã đọc.
Tuần trước khi đợi Cung Lang ở thư viện, cậu tiện tay rút một cuốn sách ra, tuy là truyện tranh nhưng cậu vẫn đọc.
Câu chuyện trong sách kể về một người bị mất trí nhớ năm năm sau tai nạn xe hơi, gây ra rất nhiều chuyện dở khóc dở cười.
Cậu cũng bị mất trí nhớ sao?
Hiện tại cậu chỉ có ký ức trước năm 18 tuổi.
Hoắc Hữu Thanh không có manh mối, cậu nhớ rằng tối qua trước khi đi ngủ mình vẫn đang trả lời tin nhắn của Cung Lang. Cung Lang hẹn cậu cuối tuần đi chơi, cậu không muốn đi nhưng đối phương cứ nhì nhằng với cậu mãi, cuối cùng không còn cách nào nên đành phải đồng ý.
Kết quả là ngủ dậy mở mắt ra đã ăn một cú đấm của Cung Lang.
Hoắc Hữu Thanh nghe thấy tiếng động bên ngoài nhà vệ sinh liền bước ra, phát hiện Cung Lang và Cừu Vấn Phỉ vừa nãy còn ở trong phòng bệnh đã biến mất, thay vào đó là anh họ của cậu.
Anh họ cũng không giống với trong ký ức, bây giờ trông anh ấy như một người đàn ông trung niên bình thường.
Anh họ mang trái cây vào, nhìn thấy Hoắc Hữu Thanh đứng ở nhà vệ sinh, trước tiên thở dài một tiếng rồi đóng cửa phòng bệnh lại, tuôn ra một tràng như trút nước.
"Hữu Hữu, em bảo anh phải nói em thế nào đây? Tự dưng em lại đi trêu chọc bọn họ làm gì, bây giờ em khó khăn lắm mới về nước được sống yên ổn, không thể quên những người đó sao? Anh biết trong lòng em không cam tâm, nhưng nhiều năm rồi, Hữu Hữu em cũng nên nhìn rõ rồi, những người đó..." Anh họ nói đến đây, hừ lạnh một tiếng: "Toàn là những kẻ bạc tình bạc nghĩa, sau này thế nào cũng phải xuống địa ngục hết."
Hoắc Hữu Thanh không hiểu tại sao anh họ, một người vô thần lại đột nhiên bắt đầu nguyền rủa người khác, nguyền rủa đến mức xuống địa ngục. Cậu không hiểu sao thấy hơi buồn cười nhưng mơ hồ cảm thấy lúc này không nên cười.