Chương 13

Hoắc Hữu Thanh đã quen được người khác chăm sóc nhưng hôm nay nhìn Cừu Vấn Phỉ quỳ trước mặt mình, lại có một cảm giác kỳ lạ dâng lên. Cậu nói lời cảm ơn rồi vòng qua người cậu ta, vội vã rời đi.

Nếu là trước đây, cậu sẽ không như vậy. Nhưng giờ đây, cậu đã thấy được dáng vẻ của Cung Lang và Hận Vấn Phỉ chín năm sau, nên rất khó để có thể đối xử với họ như trước kia.

Hoắc Hữu Thanh đã gửi trả chiếc thẻ ngân hàng cho nhà Cung Lang qua đường bưu điện. Khi cậu trở về ký túc xá, các bạn cùng phòng đang bàn tán điều gì đó, thấy cậu bước vào thì đột nhiên im lặng. "Tiểu Hoắc, cậu về rồi à." Một người bạn cùng phòng gượng gạo chào.

Hoắc Hữu Thanh gật đầu, đi thẳng đến tủ quần áo của mình. Vừa ra ngoài một chuyến nên thấy hơi nóng, cậu muốn lấy quần áo đi tắm.

Quay người lại, bất ngờ đối diện với mấy đôi mắt đang nhìn chằm chằm.

Hoắc Hữu Thanh khó hiểu nhìn các bạn cùng phòng. Mấy người ngại ngùng quay mặt đi, có người thì hỏi: "Tiểu Hoắc, cậu có lên diễn đàn của trường không?"

Hoắc Hữu Thanh lắc đầu.

Bạn cùng phòng vừa hỏi "Ồ" một tiếng, sau đó nở một nụ cười vừa kỳ lạ vừa ngượng ngùng, "Không lên thì tốt."

Diễn đàn trường học.

Bài đăng ẩn danh: [Sốc! Bạn học Hoắc khoa Ngoại ngữ đã chia tay bạn trai!]

Bình luận:

[Làm gì có bạn trai, đừng có bịa chuyện nhé.]

[Chia tay á??]

[Thông tin chính xác không vậy?]

"..."

Sau hơn 300 bình luận, chủ bài đăng mới xuất hiện, [Chia tay thật rồi, tôi tận mắt thấy hai người họ cãi nhau, bạn trai của bạn Hoắc có vẻ mặt như muốn gϊếŧ người, tôi thấy cậu ta sẽ không dễ dàng chia tay như vậy đâu. Nhưng bây giờ bạn học Hoắc độc thân rồi, chậc chậc chậc, tốt quá. Có ảnh làm bằng chứng đây.]

Bức ảnh hơi bị rung, không chụp rõ mặt Cung Lang nhưng mặt Hoắc Hữu Thanh thì rất rõ.

Hai người chắc đang ở hành lang ký túc xá. Một vệt nắng sớm chiếu lên người Hoắc Hữu Thanh. Cậu hơi cúi đầu, hàng mi rậm đen, đôi mắt phượng đẹp như nước. Người đang nắm tay cậu có làn da trắng, nhưng Hoắc Hữu Thanh còn trắng hơn, như thể có người cầm một tấm hắt sáng để chụp cho cậu vậy.

Ngay sau đó bình luận của chủ bài đăng đã thay đổi, [Gương mặt của Hoắc Hữu Thanh đúng là sát thủ, tôi là trai thẳng mà nhìn còn muốn... giá mà cậu ấy là con gái thì tốt.]

Phía dưới là một loạt bình luận chửi rủa người này.

Trong phút chốc, diễn đàn trở nên hỗn loạn, người thì liếʍ nhan sắc, người thì cãi vã, người thì nói Hoắc Hữu Thanh không có bạn trai, hai người chỉ là bạn bè. Lại có người hỏi Hoắc Hữu Thanh là ai vậy, sao mọi người đều biết cậu ấy. Bài viết bị đẩy lên hơn 1000 bình luận rồi sau đó bị xóa.

Hoắc Hữu Thanh tuy biết có diễn đàn trường nhưng chưa bao giờ vào, đương nhiên cũng không biết những cuộc thảo luận về mình trên đó.

Nhưng gần đây cậu phát hiện hình như có hơi nhiều người lén lút nhìn cậu, hoặc cũng có thể là cậu ảo giác.

Hôm đó Hoắc Hữu Thanh đang ngồi trên ghế dài của trường, bỗng nghe thấy tiếng "tách" của máy ảnh.

Cậu quay đầu lại, thấy một cậu con trai lạ mặt đang cầm điện thoại.

Vừa đối diện với ánh mắt của cậu, mặt cậu ta đỏ lên, luống cuống cất điện thoại đi rồi ấp úng nói: "Tôi không chụp... cậu, tôi chụp cái cây đằng sau cậu."

Hoắc Hữu Thanh nhìn cái cây cổ thụ phía trên mình, không nói gì, đứng dậy bước đi để nhường chỗ cho cậu con trai đó chụp ảnh.

Vừa đi được một đoạn, điện thoại reo.

"Alo."