Cung Lang tinh ý nghe ra sự khác biệt giữa lần này và lần trước Hoắc Hữu Thanh nói sẽ tự về nhà từ quán net. Hàng ngàn suy nghĩ lướt qua tâm trí cậu ta, nhưng trên mặt chỉ thể hiện ra vẻ ôn hòa nhất, pha chút tủi thân, "Được rồi, thế cậu muốn yên tĩnh một mình trong bao lâu? Bao giờ tớ có thể đến tìm cậu?"
Hoắc Hữu Thanh sờ cổ mình, "Tớ cũng không biết nữa, để sau đi."
Dứt lời, cậu rời đi.
Hoắc Hữu Thanh chưa bao giờ khao khát tìm ra Đới Nguyên đến thế. Cậu thậm chí còn có ý định chạy lên diễn đàn của trường để hỏi xem có ai biết Đới Nguyên là ai không.
Cuối cùng cậu vẫn từ bỏ ý định này. "Tìm ra Đới Nguyên thì được gì chứ?"
Không có ý nghĩa gì cả.
Sau ngày hôm đó, Cung Lang không còn đến tìm Hoắc Hữu Thanh nữa, nhưng cậu ta vẫn nhắn tin cho cậu mỗi ngày trên mạng xã hội, hỏi cậu đã ăn gì, ngủ có ngon không, và như thường lệ vẫn cho người mang đồ đến ký túc xá của Hoắc Hữu Thanh.
Chỉ vài ngày sau, Tẩm Thất Trường đã bắt đầu hỏi: "Tiểu Hoắc, cái cậu... người anh em tốt của cậu dạo này sao không đến tìm cậu nữa? Cậu ta bận lắm à?"
Hoắc Hữu Thanh không muốn động vào những món đồ Cung Lang gửi đến, nhưng người mang đến lại tỏ ra rất khó xử, nói rằng nếu Hoắc Hữu Thanh không nhận, họ trở về sẽ bị mắng.
Hoắc Hữu Thanh định vứt đi nhưng bị những người khác trong ký túc xá ngăn lại.
"Đồ tốt thế này vứt làm gì?"
"Giây trước cậu vừa vứt vào thùng rác, giây sau sẽ có người nhặt ngay đấy."
Hoắc Hữu Thanh đành chia đồ cho các bạn cùng phòng, rồi chuyển khoản tiền tương ứng với giá trị món đồ cho Cung Lang.
Suốt thời gian này, Hoắc Hữu Thanh luôn đi một mình. Cậu từ chối lời mời của các bạn cùng phòng. Không ngờ hôm đó, khi cậu vừa rời khỏi tòa nhà số 9, cánh tay đột nhiên bị kéo lại và lôi vào một phòng học trống.
"Cung Lang?" Hoắc Hữu Thanh giật mình, sau khi nhìn rõ mặt, cậu lập tức giãy giụa, "Cậu làm gì thế? Buông tớ ra!"
Cung Lang đóng cửa phòng học, dồn cậu vào giữa bàn và tường. Thời gian gần đây dường như cậu ta sống không tốt, gầy đi rất nhiều.
Cậu ta dùng hai tay siết chặt Hoắc Hữu Thanh, đôi mắt nhìn cậu chằm chằm như một con sói: "Không buông!"
Hoắc Hữu Thanh nhíu mày, đành dựa lưng vào tường, cố gắng tạo ra chút khoảng trống. Nhưng khi cậu tựa vào tường Cung Lang lại được một bước tiến tới cả thước, cả người gần như đè lên cậu. Hơi thở nóng hổi phả vào má, tai và gáy. Sự tiếp xúc quá thân mật này ngay lập tức khiến Hoắc Hữu Thanh cảm thấy không thoải mái, thậm chí là ghê tởm.
"Cung Lang!" Cậu cố hết sức đẩy Cung Lang ra, nhưng giãy giụa hồi lâu vẫn bị ôm chặt. Cậu chán ghét quay mặt đi, còn Cung Lang dường như không chú ý biểu cảm của Hoắc Hữu Thanh, ánh mắt đã sớm dán vào cổ cậu.
Vừa mềm vừa trắng.
Một khối tuyết.
Giống như cổ thiên nga.
Dọc theo chiếc cổ trắng ngần nhìn lên, là đôi tai ửng đỏ vì hơi nóng.
Ánh mắt Cung Lang ngày càng tối lại, ngay ở thời điểm cậu ta cúi đầu định cắn một miếng, Hoắc Hữu Thanh buông ra một câu không chút gợn sóng: "Cậu muốn tớ ghét cậu sao?"
Động tác của Cung Lang khựng lại.
Cậu ta nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế sự khô nóng trong lòng, "Khoảng thời gian này cậu không trả lời tin nhắn của tớ, gửi đồ cho cậu, cậu cũng không chịu nhận, cứ nhất quyết chuyển tiền cho tớ. Hữu Hữu, rốt cuộc tớ đã làm sai điều gì? Tại sao cậu đột nhiên đối xử với tớ như vậy?"