Hoắc Hữu Thanh Vừa mở mắt ra đã ăn một cú đấm.
Cú đấm mạnh mẽ đó khiến cậu ngã nhào xuống đất.
Chưa kịp hoàn hồn, cậu lại bị người ta túm lấy cổ áo.
"Hoắc Hữu Thanh!" Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi gọi tên cậu, trong khoảnh khắc hàm răng nhe ra giống như răng của cá mập trắng lớn, hung tợn như muốn xé xác người ta thành từng mảnh: "Tao đã cảnh cáo mày rất nhiều lần rồi, không được động vào Tiểu Nguyên, không được động vào Tiểu Nguyên! Mày không hiểu tiếng người sao?"
Cổ áo bị túm một cách thô bạo, Hoắc Hữu Thanh hít thở có chút khó khăn. Cậu cố gắng mở mắt ra, phát hiện người vừa đánh mình là bạn thân từ thuở nhỏ của cậu.
Chỉ là một phiên bản trưởng thành hơn của người bạn, dường như già đi mấy tuổi chỉ sau một đêm.
"Cung Lang." Khi Hoắc Hữu Thanh gọi tên, người bạn thân dường như sững lại một chút, nhưng rất nhanh, bàn tay đang túm cổ áo cậu đã chuyển sang bóp cổ cậu, các ngón tay không ngừng siết chặt, sát ý trong mắt ngày càng đậm đặc.
"Tao gϊếŧ mày luôn cho rồi, gϊếŧ mày rồi, mày sẽ không bao giờ có thể làm tổn thương Tiểu Nguyên nữa."
Cảm giác ngạt thở do thiếu oxy khiến Hoắc Hữu Thanh không ngừng choáng váng. Cậu nâng bàn tay trắng nõn của mình lên yếu ớt giãy giụa vài cái rồi vô lực buông thõng xuống.
Ngay lúc Hoắc Hữu Thanh tưởng mình sẽ chết dưới tay bạn thân thì một người khác bước vào phòng, người đó đã kéo Cung Lang ra.
Nước mắt sinh lý tràn ra làm mờ tầm nhìn của Hoắc Hữu Thanh, cậu nhắm mắt rồi mở ra, lặp lại vài lần cuối cùng cũng nhận ra người mới đi vào.
Thật khéo, cậu cũng quen người này.
Đó là bạn cùng phòng đại học của cậu – Cừu Vấn Phỉ.
Bạn thân từ nhỏ và bạn cùng phòng đại học của cậu đứng cạnh nhau.
Cừu Vấn Phỉ không nhìn cậu, chỉ nói chuyện với Cung Lang: "Tiểu Nguyên đã tỉnh rồi, nhưng vẫn còn rất sợ. Cậu ấy bảo tôi đến trông chừng cậu, để cậu không quá kích động. Cậu hủy hoại tiền đồ của mình để gϊếŧ cậu ta, không đáng đâu."
Hình như không phải là ảo giác của cậu, khi Cừu Vấn Phỉ nhắc đến cậu, biểu cảm của anh ta lộ rõ vẻ chán ghét.
Hoắc Hữu Thanh cuối cùng cũng hoàn hồn, cậu chống tay đứng dậy, nhìn hai người cách đó không xa, cả hai đều lớn hơn rất nhiều so với trong ký ức của cậu, rồi lại quay đầu nhìn xung quanh.
Đây là một phòng bệnh và cậu vẫn đang mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng.
Cậu đưa tay sờ vào cổ đang đau nhức, bước đi về phía nhà vệ sinh.