Chương 38: Tức chết

Tiết lão phu nhân sợ cô gái này lại nói ra những lời cao siêu mà mình nghe không hiểu, nên nhất thời cũng chẳng dám hỏi han gì thêm.

Cuối cùng thì Đông Dương Hầu phu nhân cũng có cơ hội mở lời.

"Con bé còn trẻ người non dạ, đã lỡ lời múa rìu qua mắt thợ trước mặt lão phu nhân rồi." Bà nói xong liền quan sát kỹ sắc mặt Tiết lão phu nhân, ân cần hỏi han: "Sức khỏe của người thế nào rồi ạ?"

Dứt lời, bà bước lên một bước, nắm chặt lấy tay Tiết lão phu nhân, giọng nghẹn ngào: "Tỷ tỷ gửi thư đến, con vội vàng chạy sang ngay. Vừa bước vào cửa thấy đông người thế này, ta suýt chút nữa là bị dọa cho chết khϊếp."

Nói xong, bà còn đưa mắt nhìn quanh một lượt.

Vẻ mặt của mọi người xung quanh đều trở nên phức tạp, không ít người chợt vỡ lẽ. Họ vốn chẳng biết đầu đuôi câu chuyện, chỉ nghe Tiết lão phu nhân mời đến, bảo rằng Đông Dương Hầu phu nhân cũng sẽ tới và dẫn theo cả nàng dâu mới.

Chuyện về nàng dâu mới của phủ Đông Dương Hầu đã đồn đại khắp kinh thành, ngặt nỗi người ta cứ giấu kỹ trong nhà chẳng chịu gặp ai. Nay có cơ hội được diện kiến, đương nhiên họ không muốn bỏ lỡ dịp náo nhiệt này.

Chỉ là không ngờ Tiết lão phu nhân lại lấy cớ ốm đau để lừa người ta đến.

Tuy thích xem náo nhiệt thật đấy, nhưng cái kiểu náo nhiệt này thì quả là có chút sượng sùng.

Hơn nữa, náo nhiệt đâu chưa thấy, ngược lại còn bị cô con dâu trẻ tuổi này giảng cho một bài về điển tích, mắng cho là ngu si đần độn.

Lúc này đây, ai nấy đều chẳng buồn nói thêm nửa lời.

Mọi người im lặng, nhưng Tiết lão phu nhân cậy mình lớn tuổi, lại có thân phận hoàng thân quốc thích, bèn ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Chỉ là hơi khó ở trong người một chút thôi, là tỷ tỷ của ngươi cứ chuyện bé xé ra to đấy chứ."

Tiết phu nhân đứng bên cạnh cúi đầu, lí nhí xin lỗi: "Là do ta hoảng quá nên mất bình tĩnh, làm muội sợ rồi."

Đông Dương Hầu phu nhân nhìn dáng người gầy đi vài phần của tỷ tỷ, bà nghiến răng, giả vờ giận dỗi: "Tỷ tỷ thật là, đã lên chức bà nội rồi mà làm việc vẫn chẳng biết nặng nhẹ gì cả."

Câu nói này cũng coi như là chỉ chó mắng mèo.

Tiết lão phu nhân lập tức giận sôi người. Bà ta còn chưa kịp hỏi han gì, thế mà đã bị cả hai mẹ con nhà này thay phiên nhau mắng cho một trận!

Nhưng tình thế hiện tại chỉ có thể giả ngu, dù sao hôm nay cũng đã gặp được người, coi như thỏa mãn trí tò mò.

"Năm xưa Cảnh Vân thường xuyên lui tới nhà ta, ta cũng coi nó như cháu ruột mà nhìn nó lớn lên." Lão phu nhân nói: "Nay nó cuối cùng cũng có vợ mới, ta phải nhìn tận mắt một cái mới yên tâm."

Dứt lời, bà ta lại nhìn sang Tiết phu nhân: "Con đừng có mà bạc đãi người ta đấy, phải đối xử với nó y như vợ của Đại Lang và Nhị Lang nhà mình."

Miệng thì nói coi như cháu ruột, thế mà đến cái quà gặp mặt cũng không chịu bỏ ra, lại bắt Tiết phu nhân phải lo liệu. Đông Dương Hầu phu nhân trong lòng tức anh ách.

Tiết phu nhân thì chẳng để bụng chuyện đó, bà lấy món quà đã chuẩn bị từ trước đưa cho Trang Ly, ánh mắt dịu dàng: "Đương nhiên là con sẽ đối xử công bằng rồi."

Trang Ly nhận lấy món quà, cung kính nói lời cảm tạ. Không đợi mẹ chồng nhắc nhở, nàng đã bảo Xuân Nguyệt bưng quà lên, tặng cho các cô nương Tiết gia đang đứng cạnh Tiết lão phu nhân, rồi lại tặng cho hai đứa cháu nội của Tiết phu nhân. Nhất thời, tiếng gọi muội muội, tẩu tẩu, cháu trai, mợ vang lên rộn ràng náo nhiệt.

Đông Dương Hầu phu nhân lại nhìn sang những người khác: "Chúng ta đến vội vàng quá, cũng chẳng chuẩn bị gì nhiều, nhưng đã tình cờ gặp các vị trưởng bối ở đây thì cũng nên chào hỏi một tiếng."

Bà dẫn Trang Ly đi ra mắt các vị phu nhân. Đã gọi một tiếng "trưởng bối" rồi thì các phu nhân không thể không tặng quà gặp mặt. Khổ nỗi hôm qua Tiết lão phu nhân thông báo đột ngột quá, người nào có chuẩn bị thì đỡ, người nào vội vàng chưa kịp chuẩn bị gì thì đành phải tháo cả vòng tay, trâm cài trên người xuống để tặng.

Tuyết Liễu và Xuân Nguyệt nhận quà mỏi cả tay, ôm đầy cả lòng. Đông Dương Hầu phu nhân thi thoảng còn trêu chọc vài câu: "Cái vòng này mới đánh đấy à? Chưa thấy bà đeo bao giờ, cái vòng ngọc phỉ thúy bà thích nhất đâu rồi?", "Hoàng phu nhân, cây trâm ngọc trai kia của bà là một đôi phải không nhỉ?". Bà vừa cười nói vừa đòi thêm quà.

Có vị phu nhân quan hệ thân thiết với Đông Dương Hầu phu nhân khoác tay bà cười khẽ: "Biết là bà không vui rồi, thôi vừa vừa phải phải thôi. Ai bảo bà sinh được đứa con trai tốt quá làm gì, khiến mọi người đều tò mò muốn chết."

Đông Dương Hầu phu nhân hừ nhẹ: "Làm gì có cái kiểu lừa người ta ra ngoài như thế chứ."

Vừa nói, bà vừa liếc nhìn Tiết lão phu nhân. Chuyến đi này tuy có chút bực mình, nhưng ban nãy thấy Tiết lão phu nhân bị Trang Ly nói cho ngẩn tò te, sợ đến mức không dám mở miệng, chẳng thể giở thói cay nghiệt như mọi khi, lại còn bị con bé châm chọc là ngu muội mà không cãi lại được câu nào...

Nghĩ đến đây, Đông Dương Hầu phu nhân lại cảm thấy buồn cười.

Chuyến đi này đúng là không uổng công!

Cho bà già đó tức chết đi!