Chương 37: Có điển tích

Thực ra, con người ta khi căng thẳng mà biểu lộ cảm xúc sai lệch cũng là chuyện thường tình.

Vị thiếu phu nhân mới cưới này tuổi đời còn nhỏ, nếu đỏ mặt nhận lỗi hoặc rơi vài giọt nước mắt thì chuyện này cũng coi như cho qua.

Mọi người cũng chỉ cười một cái góp vui chứ chẳng ai rỗi hơi mà đi so đo, bắt bẻ mãi.

Thế nhưng, chẳng ai ngờ nàng lại thẳng thắn thừa nhận mình quả thực đang vui vẻ.

Trong chốc lát, mọi người đều nghi ngờ không biết tai mình có nghe nhầm hay không.

"Vị tỷ tỷ này thương xót ta sớm mất mẹ cha." Trang Ly tiếp lời, ánh mắt nhìn thẳng vào nữ tử kia. "Tuy nhiên, không biết tỷ tỷ đã từng đọc qua điển tích lão Đam chôn mẹ hay chưa?"

Nét mặt nữ tử kia thoáng cứng lại. Nàng ta có biết chữ, nhưng sách vở thì đọc chẳng được bao nhiêu vì thấy việc đọc sách thật sự quá nhàm chán. Giờ bị hỏi trước mặt bao nhiêu người, nàng ta ấp úng mãi không muốn trả lời.

Trang Ly cũng chẳng ép nàng ta phải trả lời, ánh mắt lướt qua những người khác rồi tiếp tục nói:

"Sau khi mẫu thân qua đời, lão Đam đau đớn tột cùng, bỏ ăn bỏ ngủ. Nhưng rồi bỗng nhiên ông bừng tỉnh đại ngộ, nỗi sầu khổ tan biến, ăn một bữa no nê rồi lăn ra ngủ một giấc ngon lành, thoải mái vô lo."

"Gia nhân và tỳ nữ đều lấy làm lạ, bèn hỏi nguyên do. Lão Đam đáp rằng: Mẹ sinh ra Đam, ơn nặng như núi. Nay mẹ bỏ Đam mà đi, tình cảm của Đam khó dứt. Tình khó dứt, âu cũng là lẽ thường tình của con người. Nhưng khó dứt mà không dùng trí tuệ để cai quản thì sẽ loạn. Cho nên mới đau đớn đến mức không muốn sống. Nay Đam ngồi ngay ngắn trầm tư, bỗng nhiên trí tuệ nảy sinh, dùng trí tuệ để cai quản tình cảm, cho nên tình cảm có thể tiết chế mà mọi sự cũng có thể điều hòa."

Nếu như lúc trước nữ tử kia bị hỏi đến mức ấp úng, thì giờ đây cả khán phòng đều ngẩn ra. Có người mờ mịt, có người khó hiểu, cũng có người ngồi thẳng dậy với vẻ mặt kinh ngạc.

Đông Dương Hầu phu nhân nhìn chằm chằm Trang Ly, quên cả nói năng.

Trong phòng lúc này chỉ còn vang lên giọng nói từ tốn của Trang Ly:

"Đời người sinh ra, đều là từ "không" mà đến "có". Từ "không" đến "có", ắt hẳn phải từ "có" mà trở về "không"."

"Lúc tình cảm con người chưa sinh ra và sau khi tình cảm con người trở về với hư vô, chẳng phải cũng không có gì khác biệt sao? Không có gì khác biệt mà lại đắm chìm trong tình cảm, đau khổ đến mức không muốn sống, chẳng phải là ngu muội lắm sao?"

"Cho nên, tình cốt nhục khó dứt, ai ai cũng vậy, đó là hợp với tình. Nhưng khó dứt mà không biết tiết chế, thì lại trái với lẽ tự nhiên. Trái với lẽ tự nhiên thì chính là ngu muội vậy."

Nghe đến đây, Tiết lão phu nhân với đôi mắt đờ đẫn không nhịn được nữa, bèn hỏi người bên cạnh: "Nàng nói cái gì thế?"

Nữ tử bên cạnh lần này đã hiểu, lẩm bẩm đáp: "Nàng nói, chúng ta ngu muội."

Câu nói này khiến sắc mặt nhiều người trở nên kỳ quái. Phải rồi, vừa nãy họ còn dè bỉu nàng nhắc đến cha mẹ qua đời mà không đau buồn, giờ nàng lại tuôn ra một tràng đạo lý, nói rằng những kẻ đắm chìm trong bi thương mới là ngu dốt.

Tiết lão phu nhân vừa ngạc nhiên vừa tức giận: "Sao ngươi dám nói như vậy?"

Đông Dương Hầu phu nhân giật mình hoàn hồn, vội vàng định mở miệng.

Nhưng Trang Ly đã nhanh hơn một bước, nói với Tiết lão phu nhân: "Lão phu nhân, đây không phải là lời ta nói, mà là lời của lão Đam. Ta chỉ đang dẫn điển tích thôi ạ."

"Lão Đam là ai?" Tiết lão phu nhân giận dữ hỏi.

Cô gái trẻ bên cạnh vội vàng nói: "Là Lão Tử, là Thánh Tổ đó ạ." Nàng ta kéo tay Tiết lão phu nhân, giọng gấp gáp: "Lão phu nhân đừng hỏi nữa."

Nhắc đến Thánh Tổ, Tiết lão phu nhân dù ít đọc sách cũng biết.

Cao Tổ hoàng đế sau khi lập triều đại đã truy nhớ tổ tiên, tôn Lý Đam thời Chu làm Thánh Tổ, còn cho xây dựng đạo quán Thánh Tổ khắp nơi để thờ cúng.

Mặc dù bà ta hông hứng thú với học thuyết của Lão Đam, nhưng trong mắt bà ta, người được lập quán thờ phụng chính là thần tiên.

Hóa ra là lời của lão thần tiên sao?

Tiết lão phu nhân há miệng, những lời quát mắng định thốt ra lại nuốt ngược vào trong. Đắc tội với thần tiên và mạo phạm hoàng đế, cho dù có là hoàng thân quốc thích bà ta cũng không gánh nổi tội danh này.

Bà ta chỉ thấy đầu óc mụ mị cả đi, sao tự nhiên lại lôi cả Thánh Tổ vào đây? Chẳng phải đang cười nhạo cô vợ nhỏ này không biết lễ nghĩa sao?

Tiếng xì xào bàn tán xung quanh cũng im bặt, chẳng ai dám chỉ trỏ nữa. Ánh mắt mọi người lảng tránh Trang Ly, nhìn ngó lung tung.

Tiết lão phu nhân đành nhíu mày nén giận, nói một cách uyển chuyển: "Người còn trẻ người non dạ, đừng có tuỳ tiện bàn luận về những điều này. Đây là chuyện sinh tử luân thường đại sự của cha mẹ."

Đông Dương Hầu phu nhân lúc trước cũng bị nói cho ngây người, lúc này mới hoàn hồn, vội vàng định lên tiếng: "Con bé..."

"Vâng, sinh tử của cha mẹ là chuyện luân thường đại sự. Nếu không phải có người nhắc đến, vãn bối sẽ không tự mình khơi lại nỗi đau." Trang Ly lại một lần nữa cướp lời, nhún gối hành lễ với Tiết lão phu nhân. "Con đọc sách đến mức ngây ngốc rồi, chỉ biết dẫn điển tích, đa tạ lão phu nhân đã chỉ dạy."

Ý tứ rõ ràng là: Chính các người không màng đến chuyện luân thường đại sự, khơi chuyện cha mẹ thân thế của ta trước.

Cô gái trẻ kia đưa tay dùng quạt che kín mặt, quay đầu đi chỗ khác.