Vốn dĩ, Chu Cảnh Vân cũng đã lường trước sẽ có những buổi xã giao, nên để tránh những phiền phức không đáng có, hắn đã viết thư cho mẫu thân từ trước, dặn rằng mọi việc qua lại với thân bằng quyến thuộc cứ đợi hắn về rồi hãy tính, cốt là để lấy cớ từ chối.
Trang Ly thầm nghĩ, với xuất thân của mình, e rằng Đông Dương Hầu phu nhân cũng chẳng muốn dẫn nàng đi gặp thân bằng quyến thuộc để rồi phải bẽ mặt.
Thế nhưng, không ngờ rằng lại không thể tránh được.
Xem ra chuyện trên đời này vốn chẳng bao giờ được vẹn toàn như ý muốn.
Nàng đành phải đến gặp Đông Dương Hầu phu nhân, thử dùng lại lời của Chu Cảnh Vân để từ chối: “Thế tử có nói, chàng không muốn làm phiền mẫu thân, đợi chàng về rồi sẽ đích thân đưa con đi ra mắt họ hàng thân thích, nếu không sẽ mang tiếng bất kính ạ.”
Nghe thấy những lời Trang Ly nói ở gian ngoài, Đông Dương Hầu phu nhân thầm cười lạnh trong lòng.
Nàng không muốn đi ư, ta còn chẳng thèm dẫn nàng đi nữa là!
Vả lại, bất kính cái nỗi gì chứ, rõ ràng là sợ nàng ra ngoài làm mất mặt thì có.
Đông Dương Hầu phu nhân lại thầm mắng con trai, đã biết là mất mặt mà còn cưới một người vợ như vậy, lại còn tiền trảm hậu tấu rồi ném về nhà.
Nhưng biết làm sao được, sự đã rồi.
Đông Dương Hầu phu nhân hít một hơi thật sâu, từ gian nhà phía đông bước ra, nhìn Trang Ly đang đứng giữa sảnh.
Trang Ly hôm nay mặc một chiếc áo màu vàng tơ, phối cùng chân váy viền chỉ trắng. Không biết có phải vì đã ở trong phủ một thời gian, hay là do y phục đã được thợ thêu sửa lại cho vừa người, mà trông nàng không còn vẻ gò bó, xa cách như trước nữa.
Cả người trông khoan thai, tự tại hơn hẳn.
Cũng biết thích nghi ra phết nhỉ, Đông Dương Hầu phu nhân thầm lẩm bẩm.
“Các ngươi thành thân ở bên ngoài, không tổ chức hôn lễ ở nhà, cũng chưa ra mắt họ hàng, quả thực không nên ra ngoài gặp người khác.” Bà ta sa sầm mặt nói. “Chỉ có điều, người mời lần này là mẹ chồng của tỷ tỷ ta.”
Nếu chỉ là mẹ chồng của tỷ tỷ thì còn đỡ, nhưng vị Tiết lão phu nhân này lại là hoàng thân quốc thích.
Cha của Tiết lão phu nhân là đường thúc của tiên đế, xét về vai vế, tiên đế phải gọi bà ta một tiếng muội muội. Chỉ là nhánh này thuộc chi phụ, lại ở khá xa, cũng không được tiên đế yêu mến, nên bà ta không được ban phong hiệu. Cộng thêm triều đình biến động, nhánh này gần như không còn qua lại với hoàng thất nữa.
Tuy nhiên, vì quá nửa hoàng tộc đã bị trừ khử dưới tay Tưởng hậu, nên tân đế muốn gần gũi với tông thân, đã tìm đến Tiết lão phu nhân. Sau khi được hoàng đế gọi vài tiếng “cô mẫu”, Tiết lão phu nhân bắt đầu lên mặt làm ra vẻ công chúa trước mặt người ngoài.
Chẳng biết bị ai xúi giục, Tiết lão phu nhân nói rằng mình sức khỏe không tốt, nghe tin Chu thế tử đã cưới vợ mới, nên muốn gặp mặt một lần, kẻo bệnh nặng không gặp được lại hối tiếc.
Cái bà già này cứ động một chút là giả bệnh để hành hạ tỷ tỷ của bà, bây giờ lại đến lượt bà, Đông Dương Hầu phu nhân nghiến răng, tự mình trù ẻo mình mà không sợ ứng nghiệm.
Nhưng biết rõ là lời nói dối mà lại không thể từ chối. Một là sẽ làm khó tỷ tỷ, hai là nếu bà lão kia tức quá hóa rồ, chạy đến trước mặt hoàng đế ăn vạ thì gay go.
Đông Dương Hầu phu nhân vừa tức giận vừa bất lực. Những chuyện thế này cũng không thể tránh khỏi. Kinh thành là nơi nào chứ, biết bao nhiêu vương công quý tộc, Đông Dương Hầu phủ cũng có những nhà không thể đắc tội. Chu Cảnh Vân tưởng cứ nói không cho vợ ra ngoài, trốn trong nhà là có thể thoát được sao?
Mặc dù không biết những lời cằn nhằn trong lòng Đông Dương Hầu phu nhân, nhưng Trang Ly cũng nhìn ra được, lần ra ngoài này không phải là chuyện mà bà có thể từ chối.
Nếu đã vậy, mà nàng cứ khăng khăng không đi, thì đây sẽ không còn là chuyện giữa hai mẹ con bà nữa.
Không thể để Đông Dương Hầu phủ bị người ngoài chú ý nhiều hơn.
Trang Ly liền vội vàng đáp lời: “Thưa mẫu thân, nếu đó là trưởng bối không thể từ chối, thì con dĩ nhiên phải đi ạ.”
Sắc mặt của Đông Dương Hầu phu nhân lúc này mới dịu đi đôi chút.
“Ta chỉ có một người tỷ tỷ này thôi, lúc nhỏ Cảnh Vân cũng thường được tỷ ấy chăm sóc, cũng có thể coi là lớn lên trước mặt Tiết lão phu nhân.” Bà ta nói một cách thờ ơ, cũng không muốn giải thích nhiều với Trang Ly, chỉ nhìn nàng thêm một lượt rồi gọi Hứa ma ma: “Đi lấy bộ váy áo màu đỏ lựu làm cho đại nương tử đến đây.”
Hứa ma ma vâng một tiếng, rồi nhanh chóng bưng ra một bộ váy áo.
“Đây là bộ y phục chuẩn bị cho đại tỷ nhi khi nó về nhà mẹ đẻ.” Đông Dương Hầu phu nhân nói. “Vóc người của nó cũng tương tự con. Dù sao cũng là ra ngoài gặp khách, con thay tạm bộ này đi, cho có không khí vui mừng một chút.”