Chương 33: Ra ngoài?

Thượng Quan Nguyệt.

Bạch Ly ngoảnh đầu lại nhìn, phía trước vó ngựa đang lao đến vun vυ"t, rồi xuyên thẳng qua người nàng, tựa như một làn sương tan vào màn đêm.

Hai vị công tử trên thuyền lầu khẽ nheo mắt.

Sương mù lên rồi sao?

Họ nhìn lại lên bờ, người ngựa phi qua làn sương đêm, trông vẫn rất rõ ràng, còn có thể thấy cả mỹ nhân trong lòng vị công tử kia đang e thẹn cười đùa.

Nhìn thấy mỹ nhân, một vị công tử bỗng nhớ ra một chuyện.

"Không biết tân thê tử của Chu thế tử là mỹ nhân thế nào, mà lại khiến cho lão goá phu chung tình này động lòng được nhỉ."

Chuyện Chu thế tử vì tình sâu nghĩa nặng với người vợ đã khuất mà nhiều năm không tái giá, vốn là một giai thoại khiến các nữ tử kinh thành cảm thán, nhưng đồng thời cũng là trò đùa để đám nam nhân trêu chọc.

Nay Chu thế tử đột nhiên tục huyền, ngoài việc khiến cho các nữ tử nội trạch xôn xao, thì đám nam nhân cũng vô cùng tò mò.

Tiểu lang cất giọng cười cười, nói: "Chu thế tử khác với hạng người tầm thường như chúng ta, sẽ không bị sắc đẹp làm cho lay động đâu, biết đâu lại tìm một cô nàng xấu xí thì sao."

Vị công tử kia nghe vậy liền phá lên cười ha hả.

Tuy lời nói có phần khắc nghiệt, nhưng rõ ràng là Tiểu lang không có hứng thú gì với chủ đề này, hắn hất cằm về phía vị công tử và mỹ nhân đang đến gần: "Kệ Chu thế tử đi, dù sao hắn cũng chẳng đến chỗ ta, ngươi vẫn nên nghĩ xem làm thế nào để thắng được mỹ nhân của Lý Thập lang thì hơn."

Vị công tử nọ vỗ tay: "Hôm nay ta thế nào cũng phải có được nàng!" Đoạn, hắn nhìn Lý Thập lang dắt mỹ nhân lên thuyền, rồi không thể chờ đợi được nữa mà thúc giục mọi người đi vào trong, "Đi thôi, đi thôi, bắt đầu rồi, mau vào trong."

Cùng lúc mọi người lên thuyền, chiếc thuyền lầu đang neo đậu dưới nước cũng bắt đầu khởi hành, xuôi theo dòng sông đi ra ngoài thành.

Tiểu lang trên tầng cao cũng xoay người, nhưng trước khi đi vào, hắn lại ngoảnh đầu nhìn lại một lần nữa. Đội Kim Ngô Vệ đã rời đi, con phố trong đêm đã trở lại yên tĩnh, nhưng không biết có phải do uống nhiều quá nên hoa mắt hay không, mà ban nãy hắn thực sự có cảm giác như có người đang đứng trên phố.

"Tiểu lang! Mau vào đây, mọi người đang đợi ngươi đấy." Tiếng người bên trong thúc giục.

"Đến đây." Hắn đáp, thu lại ánh mắt khỏi màn đêm, rồi tự giễu cười một tiếng.

Trên đời này có vô số yêu ma quỷ quái, trong đêm tối đừng nói là có người đứng, mà có quỷ đứng cũng chẳng có gì là lạ.

…..

…..

Xuân Nguyệt mở mắt ra, trời đã rạng sáng. Dạo này nàng ta ngủ ngon thật, một giấc không mộng mị đến tận hừng đông.

"Chắc là tỷ tỷ mệt rồi." Tiểu nha đầu mang nước tới hầu hạ rửa mặt nói.

Suy cho cùng, bây giờ lại phải hầu hạ thêm một vị thiếu phu nhân nữa.

Xuân Nguyệt chọc vào đầu cô bé: "Ý muội là trước đây ta quá nhàn rỗi phải không?"

Tiểu nha đầu cười hì hì nói không phải, Xuân Nguyệt nói đùa với cô bé vài câu, rồi sau khi rửa mặt xong liền vội vàng đi sang chỗ Trang Ly. Lúc này, Trang Ly đã dậy và đang đi rửa mặt, các tiểu nha đầu thì đang dọn dẹp phòng ngủ.

"Giày của thiếu phu nhân lại bẩn nữa rồi." Một tiểu nha đầu khẽ nói.

Xuân Nguyệt nhìn vết bẩn dưới đế đôi giày thêu, rồi lại nhìn xuống sàn nhà: "Hôm nay các muội lau thật kỹ sàn nhà trong phòng một lượt đi nhé."

Tiểu nha đầu kia vốn định nói là đã lau rồi, thì đúng lúc này Xuân Hồng mặt đỏ bừng bước vào.

Xuân Nguyệt trách yêu: "Dậy muộn rồi phải không?"

Đâu chỉ là dậy muộn, nàng ta còn bị tiểu nha đầu lay mãi mới tỉnh.

"Ta mơ thấy mình đang uống rượu, hết chén này đến chén khác, uống mãi không ngừng được." Xuân Hồng khẽ nói, rồi lại tự lấy tay che miệng cười: "Ôi chao, ta thật là... vui quá đi mất."

Nàng ta làm nha hoàn bao nhiêu năm nay, cuộc sống trôi qua bình bình đạm đạm chẳng tốt chẳng xấu. Chuyện vui nhất là có một lần vào ngày sinh nhật, gặp lúc lão Hầu phu nhân tâm trạng tốt nên đã thưởng rượu. Rượu hoa quả đó ngon thật sự, nhưng vì muốn hiếu kính với mẹ nuôi, nàng ta chỉ uống một chén rồi nói không uống nữa, để mẹ nuôi mang đi. Thực ra nàng ta rất muốn uống, không ngờ lần này lại mơ thấy, đúng là đã uống một trận cho đã đời...

Nói đến đây, nàng ta không nhịn được mà hít hít mũi, dường như sau khi tỉnh mộng vẫn còn ngửi thấy mùi rượu.

Xuân Nguyệt "phì" một tiếng: "Hóa ra ngươi còn là một con sâu rượu nữa."

Trong lúc họ đang nói chuyện, Trang Ly từ phòng tắm bước ra, liếc nhìn Xuân Hồng một cái: "Hôm nay sắc mặt trông đẹp đấy, quả nhiên vui vẻ một chút thì con người cũng có tinh thần hơn."

Xuân Hồng không ngờ Trang Ly lại nói như vậy, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Tuy là đại nha hoàn, nhưng thực tế nàng ta cũng chưa nói chuyện với Trang Ly được mấy câu.

Xuân Nguyệt cười đẩy nàng một cái: "Thiếu phu nhân đang khen ngươi đấy."

Xuân Hồng liền đỏ mặt, nhưng vẫn hào phóng nói lời cảm ơn, rồi lại xin lỗi: "Nô tỳ ngủ quên mất, xin thiếu phu nhân trách phạt."

Trang Ly nói: "Không trách ngươi đâu." rồi lại cười: "Là do ta dậy sớm quá thôi."

Thiếu phu nhân tính tình rất hòa nhã, còn hay nói đùa với các nàng nữa.

Xuân Nguyệt và Xuân Hồng đều bật cười. Có điều, so với gương mặt hồng hào vì ngủ đủ giấc của hai người họ, sắc mặt của thiếu phu nhân hôm nay lại có chút xanh xao.

"Thiếu phu nhân, người không ngủ ngon sao ạ?" Xuân Nguyệt vội hỏi.

Xuân Hồng cũng chủ động nói: "Để nô tỳ đi mời đại phu đến xem thử."

Trang Ly lắc đầu: "Không cần đâu, ta chỉ hơi mệt một chút, nghỉ ngơi là khỏe thôi."

Đúng lúc này, Tuyết Liễu bước vào, nghe thấy câu này, trong lòng vừa buồn cười vừa tức giận. Ngày nào cũng ở trong phòng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, thế tử không có nhà, cũng không cần phải hầu hạ mẹ chồng, nàng có gì mà mệt chứ?

"Thiếu phu nhân không khỏe trong người sao ạ?" Nàng ta lên tiếng hỏi, rồi cau mày: "Thế thì không đúng lúc lắm ạ."

Cái gì mà "không đúng lúc lắm"! Đây là lời mà hạ nhân có thể nói sao? Xuân Nguyệt cau mày nhìn Tuyết Liễu.

Tuyết Liễu không cho người khác có cơ hội trách mắng, liền nói với Trang Ly: "Phu nhân vừa mới nói muốn đưa thiếu phu nhân ra ngoài."

Xuân Nguyệt sững người, bàn tay đang cầm cuộn tranh của Trang Ly cũng khựng lại, nàng ngẩng đầu lên khỏi bàn.

Ra ngoài?

Việc này... không tiện lắm.