Khi Tuyết Liễu đến chỗ Trang Ly, đèn trong phòng nàng đã tắt.
"Ngủ sớm vậy sao?" Tuyết Liễu ngạc nhiên, rồi lại chau mày: "Không cần nàng đến trước mặt phu nhân vấn an sớm tối, cũng không thể ngủ sớm như vậy được chứ?"
Cho dù không được đến trước mặt phu nhân, thì cũng nên ở trong phòng mình cung kính bầu bạn với phu nhân từ xa để làm tròn đạo hiếu chứ.
Đúng là cậy được Thế tử tiền trảm hậu tấu cưới vào cửa, nên không coi mẹ chồng ra gì rồi.
Xuân Nguyệt nhìn sắc mặt của nàng ta, vội giải thích: "Thiếu phu nhân buổi chiều đọc sách viết chữ nên mệt rồi ạ."
Tuyết Liễu đảo mắt xem thường. Trước kia thì thôi, bây giờ đã được thấy dáng vẻ đọc sách viết chữ của nàng rồi, bé gái mồ côi tự xưng xuất thân từ gia đình học thức này mà cũng dám nói đến chuyện đọc sách viết chữ sao?
"Không làm được thì đừng có chịu khổ như vậy nữa. Thế tử đọc sách bao nhiêu năm nay cũng có than mệt bao giờ đâu." Nàng ta bực bội nói: "Cái chuyện tao nhã như đọc sách cũng sắp bị nàng ta làm cho hỏng bét rồi."
Nói rồi, Tuyết Liễu dẫn theo tiểu nha hoàn quay người bỏ đi không thèm ngoảnh lại.
Xuân Nguyệt đành bất lực nhìn theo, rồi quay người lại nhìn vào phòng của Trang Ly. Sau cửa sổ, tấm rèm lụa khẽ lay động theo gió, trên bàn vẫn còn đặt một tờ giấy viết dở, bên cạnh là lư hương Bác Sơn đang lượn lờ tỏa ra làn khói trắng.
Xuân Nguyệt không kìm được mà hít một hơi thật sâu, nhưng cũng như những lần trước, hoàn toàn không có mùi gì.
"Xuân Nguyệt, ngươi cũng đi nghỉ sớm đi." Nữ tỳ trực đêm ở phòng bên cạnh là Xuân Hồng, vừa chải tóc vừa nhỏ giọng nói, "Thiếu phu nhân đã ngủ say rồi."
Xuân Nguyệt đáp một tiếng "được", rồi lại dặn dò: "Ở đây ngủ ngon lắm đấy, ngươi đừng có ngủ quên mất giờ."
Xuân Hồng bật cười, phận nha hoàn trực đêm lúc nào cũng phải sẵn sàng để chủ nhân gọi, làm sao mà ngủ ngon được chứ.
"Nếu Xuân Nguyệt tỷ không nỡ, muốn ngủ một giấc thật ngon, thì đổi cho ta nhé?" Nàng nói.
Xuân Nguyệt khẽ cười đáp: "Ta tuy không nỡ, nhưng cũng không thể làm trái quy củ được."
Hai nữ tỳ nhỏ giọng cười nói rồi ai về phòng nấy, trong sân lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có. Ngay cả nén hương đang cháy trong phòng dường như cũng ngưng đọng lại, làn khói bay thẳng tắp như một sợi chỉ.
Bạch Ly bỗng nhiên mở bừng mắt.
Trước mắt không còn là một màu đen kịt như mực bên trong trướng gấm nữa, mà trong tầm nhìn mờ ảo đã điểm xuyết những vì sao. Khi nàng cất bước đi, những vì sao ấy dần trở nên rõ nét hơn, rồi hóa thành những chiếc đèn l*иg rực rỡ. Sự yên tĩnh xung quanh cũng tan đi, thay vào đó là tiếng ca, tiếng nhạc, tiếng cười nói ồn ào ập đến.
Kinh thành tuy có lệnh giới nghiêm, nhưng đèn đuốc vẫn sáng trưng. Hơn nữa, lệnh giới nghiêm không cấm các thanh lâu tửu điếm trong thành, những nơi này đều mở cửa thâu đêm suốt sáng, phục vụ cho vô số người tìm kiếm thú vui về đêm. Có thể nói, kinh thành trong đêm tối lại mang một vẻ lộng lẫy rất riêng.
Chỉ có điều, ánh đèn trước mắt nàng không phải ở trên phố, mà là trên một chiếc thuyền.
Thuyền trôi trên con sông nội thành vào ban đêm thì đương nhiên không phải là thuyền chở hàng.
Chỉ có thể là thuyền hoa.
Bạch Ly cũng đã từng nhìn thấy thuyền hoa, nhưng một chiếc thuyền hoa lớn đến nhường này thì đây là lần đầu tiên nàng được thấy.
Nó phải được gọi là hoa lâu mới đúng.
Cao đến ba tầng lầu, cột chạm rồng phượng, trang trí bằng vàng lá bạc nạm, điểm xuyết thêm trân châu bảo thạch.
Trên thuyền, bóng người qua lại đan xen, thỉnh thoảng lại thấp thoáng những tấm áo gấm lụa là và trang sức quý giá, khiến cho hoa lâu càng thêm lấp lánh, trông mờ ảo tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
Đứng trên bờ, nàng còn có thể ngửi thấy mùi hương trầm.
Bạch Ly khẽ ngửi, mùi hương không nồng nặc, thoang thoảng như có như không. Nàng không kìm được mà dừng chân lại ngắm nhìn. Bỗng nhiên, ở tầng cao nhất, một cánh cửa mở ra, ánh châu quang bảo khí tức thì tuôn trào, và có một vị công tử trẻ tuổi bước ra.
Hắn mặc y phục lộng lẫy, tựa vào lan can, dường như đang nâng ly mời vầng trăng sáng trên cao. Ánh đèn treo trên hoa lâu, cùng với ánh sáng từ trong phòng hắt ra, chói lòa đến mức khiến người ta không thể nhìn rõ dung mạo.
Bạch Ly cũng không có ý định nhìn cho rõ mặt hắn, thấy có người đi ra, nàng liền thu lại ánh mắt, tiếp tục đi dọc theo bờ sông. Thế nhưng, phía sau lại có một ánh mắt dõi theo, dường như đang nhìn nàng, lại dường như xuyên qua nàng mà nhìn vào màn đêm mờ ảo.
"Tiểu lang, xem gì thế?" Một người khác từ bên trong bước ra, khoác vai chàng trai trẻ ban nãy, rồi nhìn theo hướng mắt của hắn về phía con phố trong thành.
Người được gọi là Tiểu lang đáp: "Người."
Người?
Vị công tử vừa nói có chút kinh ngạc. Dưới ánh sáng rực rỡ của hoa lâu, cảnh vật xung quanh trở nên tối tăm mờ mịt, hơn nữa lúc này đã có lệnh giới nghiêm, làm gì có ai đi lại trên phố chứ?
"Ngươi mới uống một ly đã say rồi, nói cái gì..." Hắn không nhịn được cười nói.
Hai chữ "nói bậy" còn chưa kịp thốt ra, thì đã nghe thấy tiếng vó ngựa ồn ào trên con phố tối tăm, dường như có người đang phi ngựa tới.
Vị tiểu lang đang tựa vào lan can đứng thẳng người dậy, cười nói: "Đấy, người đến rồi kìa."
Cùng với lời nói của hắn, trên con phố tối tăm bỗng sáng rực lên ánh đuốc. Một vị công tử trẻ tuổi đang cưỡi ngựa, trước ngực ôm một nữ tử xinh xắn, phía sau có bốn vị Kim Ngô Vệ cầm đuốc vây quanh.
Vào giờ giới nghiêm mà không chỉ được đi lại trên phố, lại còn có cả Kim Ngô Vệ hộ tống, chắc chắn không phải là người tầm thường.
"Ha." Vị công tử ban nãy cũng cười lên: "Lý Thập lang này lại trộm văn thư thông hành của cha hắn để chạy ra ngoài chơi rồi."
Nói đến đây, hắn nheo mắt nhìn nữ tử đang được vị công tử trẻ tuổi ôm trong lòng, rồi lại "ha" một tiếng.
"Đây hẳn là vị hoa khôi mà hắn dùng ngàn vàng chuộc thân từ nơi khác về phải không, quả nhiên là tuyệt sắc."
Tiểu lang cạn sạch chén rượu trong tay, nói: "Xem ra Thập lang có vốn để cược rồi đây."
Vị công tử bên cạnh vỗ tay: "Hay, hay, tối nay ta nhất định phải thắng được mỹ nhân về tay." Dứt lời, hắn vẫy tay hô lớn với người ngựa đang phi tới, "Thập lang, nhanh lên, thuyền sắp chạy rồi."
Vị công tử trên phố được gọi là Thập lang cũng vẫy tay la lớn: "Thượng Quan Nguyệt, đợi ta, đợi ta với."