Hắn ta nói với vẻ vô cùng hào hứng, ánh mắt tràn đầy vẻ ao ước.
Đông Dương Hầu phu nhân đập mạnh xuống bàn một cái ‘rầm’, cắt ngang lời hắn.
“Con có vẻ rành về Hoa Đổ Lâu nhỉ.” Bà lạnh lùng nói. “Hay là ta cũng nên bảo Hầu gia chuẩn bị một cây roi nhỉ?”
Vị công tử kia lập tức mặt mày tái mét, vội quỳ xuống đất ‘bịch’ một tiếng: “Mẫu thân, con sai rồi.” Rồi lại vội vàng biện minh: “Con chưa từng đến đó, con chỉ nghe người ta nói thôi ạ.”
Đông Dương Hầu phu nhân đảo mắt nhìn sang mấy vị công tử khác, mấy người đó cũng vội vàng quỳ xuống, rối rít nói: “Mẫu thân, chúng con chưa từng đến đó.”, “Mẫu thân, chúng con tuyệt đối sẽ không đến nơi như vậy đâu ạ.”
Không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng, đến nỗi Cửu nương tử cũng không dám hó hé thêm lời nào.
Đông Dương Hầu phu nhân lúc này mới gật đầu: "Các ngươi phải nhớ cho kỹ, người của nhà chúng ta tuyệt đối không được phép ăn chơi trác táng, cờ bạc rượu chè. Kẻ nào dám làm ra chuyện bại hoại gia phong..." Bà đảo mắt qua tất cả mọi người trong phòng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt: "...thì ngươi và di nương của ngươi sẽ cùng nhau cuốn gói khỏi Đông Dương Dương Hầu phủ, cũng đi làm một nhân vật như Thượng Quan Nguyệt kia."
Nói cách khác, chính là bị đuổi khỏi Đông Dương Hầu phủ, không còn được thừa nhận là người của Hầu phủ nữa.
Nghe vậy, các vị di nương liền thi nhau quở trách con trai mình, rồi lại cùng nhau cam đoan với Đông Dương Hầu phu nhân rằng sẽ không bao giờ làm ra chuyện xấu xa làm ô danh gia tộc.
Dương di nương nhìn Đông Dương Hầu phu nhân, nước mắt lại càng lã chã rơi.
"Ngươi làm gì đấy?" Đông Dương Hầu phu nhân gắt gỏng nói: "Chê ta khắc nghiệt rồi à?"
Dương di nương liền nói: "Nô tỳ là đang cảm thán phu nhân đây mới thực sự là tấm lòng của một người mẹ hiền. Chứ nếu là kẻ nhẫn tâm, họ sẽ giả vờ khoan dung độ lượng, để mặc cho con vợ lẽ không nên người." Nói rồi, bà ta lấy tay che mặt nức nở: "Gặp được phu nhân thật sự là phúc đức mấy đời chúng nô tỳ tu luyện mới có được."
Các vị di nương và công tử khác trong phòng cũng vội vàng hùa theo mà cảm thán rơi lệ.
Chỉ riêng Cửu nương tử mấp máy môi, định nói rằng, phúc đức mấy đời tu luyện mà lại phải đi làm thϊếp, làm con vợ lẽ cho người ta, thì cái phúc này kể ra cũng...
May mà di nương, cũng là mẹ ruột của cô bé đã kịp véo vào tay cô bé một cái, ngăn không cho đứa trẻ này nói năng hồ đồ thêm nữa.
Đông Dương Hầu phu nhân "phì" một tiếng với Dương di nương: "Từng này tuổi rồi mà ngươi vẫn còn giở cái trò này trước mặt ta."
Tuy miệng thì nói vậy, nhưng trong mắt bà đã ánh lên ý cười.
Dương di nương giọng mũi đặc sệt: "Dù có bao nhiêu tuổi đi nữa, thì phu nhân vẫn là chủ tử của nô tỳ."
Dương di nương vốn là nha đầu hồi môn được Đông Dương Hầu phu nhân mang theo khi về nhà chồng.
Đông Dương Hầu phu nhân không nói gì thêm, chỉ cười cười uống một ngụm trà, rồi có phần mệt mỏi mà phất tay: "Cũng không còn sớm nữa, các ngươi về cả đi."
Mọi người đồng loạt hành lễ vâng dạ, rồi nối đuôi nhau lui ra ngoài. Dương di nương đi sau cùng, còn tự tay trải lại giường cho Đông Dương Hầu phu nhân xong xuôi rồi mới lui xuống.
Tuyết Liễu vẫn còn đứng trong phòng, ánh mắt dõi theo bóng lưng của Dương di nương, không kìm được mà nói: "Phu nhân có Dương di nương ở bên cạnh thật tốt quá."
Đông Dương Hầu phu nhân đã không còn nhớ rõ lúc trẻ mình thấy tốt hay không tốt nữa, nhưng bây giờ khi đã có tuổi, bà lại thấy như vậy cũng hay, dù sao cũng tốt hơn mấy con yêu tinh diêm dúa gốc gác không rõ ràng kia.
Bà nhìn thấy sự ngưỡng mộ và cả vài phần bi thương trong mắt Tuyết Liễu, liền hiểu ra tại sao nha đầu này lại cảm thán như vậy. Nếu như Lục tam nương tử vẫn còn sống, có lẽ Tuyết Liễu cũng đã được gả cho Chu Cảnh Vân làm di nương. Chỉ tiếc là Lục tam nương tử qua đời quá đột ngột, tuy rằng trước khi mất Lục tam nương tử đã nắm tay Tuyết Liễu nói lời phó thác, nhưng Chu Cảnh Vân vẫn một mực không chịu nạp thêm người...
Bây giờ tân phu nhân đã vào cửa, thân phận tỳ nữ của phu nhân quá cố như nàng ta có phần khó xử.
"Ngươi từ nhà đến, có mang đồ cho nàng không?" Đông Dương Hầu phu nhân khẽ hỏi, rồi hất cằm về phía sân của Thế tử.
Tuyết Liễu lập tức hiểu "nàng" mà phu nhân nói là ai.
"Có mang theo ạ." nàng mỉm cười đáp: "Phu nhân yên tâm, sao con có thể thất lễ như vậy được."
Đông Dương Hầu phu nhân gật đầu: "Ta biết ngươi không cần ta phải bận tâm." Nét mặt bà càng thêm dịu dàng: "Đi đi." Rồi bà ngừng lại một chút, nói thêm: "Ngươi cứ yên tâm, có ta ở đây rồi."
Yên lòng chuyện gì thì Đông Dương Hầu phu nhân không nói rõ, nhưng trong lòng Tuyết Liễu lại hiểu rất rõ. Nàng ta vừa vui mừng vừa kích động, đợi Thế tử trở về, cho dù tân phu nhân không đồng ý gả nàng ta cho Thế tử làm di nương, thì chỉ cần có Hầu phu nhân chống lưng, sẽ không ai có thể ngăn cản được.
"Vâng, đa tạ phu nhân." Nàng ta kích động nói, rồi cung kính hành lễ l