Dù sao đi nữa, phòng hạ nhân cũng không phải là nơi lão phu nhân nên ở lại lâu. Bá gia, Bá phu nhân cùng Tam phu nhân nghe tin, không biết đã xảy ra chuyện gì nên đều muốn đến hỏi thăm. Vì vậy, Định An Bá lão phu nhân liền dẫn mọi người rời đi.
Tuyết Liễu, người đã đi theo xem náo nhiệt từ đầu, bước sau cùng, không nhịn được lại quay đầu nhìn lại.
"Sao thế, muốn ở lại nơi Bồ Tát từng ghé qua để dính thêm phúc khí à?" Dao Cầm cười nói.
Tuyết Liễu mím môi cười, không nói những lời bất kính với Bồ Tát, chỉ chỉ vào nụ hoa sen rồi nhỏ giọng hỏi: "Cái đó là..."
Dao Cầm gật đầu, rồi vội vàng giải thích: "Ngươi đừng trách tiểu thư không nói rõ, lúc ấy lão phu nhân đang vui mà."
Nếu đột nhiên nói ra nụ sen dẫn Bồ Tát đến là do vị tân thiếu phu nhân của phủ Đông Dương Hầu tặng, thì chẳng phải là xui xẻo lắm sao.
Tuyết Liễu gật đầu: "Ta biết rồi." Nói rồi nàng ta khoác tay Dao Cầm bước ra ngoài, nhưng vẫn không quên ngoái đầu nhìn lại một lần nữa.
Điều nàng ta đang nghĩ là, nụ sen đó tính ra cũng đã hơn mười ngày rồi, tại sao vẫn chưa tàn?
Chẳng lẽ nó thực sự đã biến thành hoa bất tử rồi sao?
-
Lúc Tuyết Liễu trở về phủ Đông Dương Hầu thì trời cũng đã vào giờ lên đèn. Bấy giờ, bên chỗ của Hầu phu nhân, các vị di nương và con cái đang quây quần, tiếng cười nói rộn rã.
Tất nhiên, tân thiếu phu nhân lại không có ở trong số đó.
Vừa thấy Tuyết Liễu bước vào, mọi người liền rộn ràng lên tiếng, ai nấy đều tươi cười: “Tuyết Liễu về rồi đấy à.”, “Phu nhân vừa mới nhắc đến cô đó.” Đặc biệt là Cửu nương tử, cô bé chạy ngay lại níu tay Tuyết Liễu: “Tuyết Liễu tỷ tỷ có mang quà gì về cho ta không?”
Tuyết Liễu mỉm cười chào hỏi từng người một, sau đó mới nhận lấy một chiếc hộp từ tay tiểu nha hoàn đang bưng một bọc đồ đi theo sau lưng.
“Có chứ.” Nàng ta ngồi xổm xuống, đưa chiếc hộp cho Cửu nương tử.
Cửu nương tử nhận lấy rồi mở ra ngay tại chỗ, bên trong là một hộp hoa lụa. Cô bé cũng không quan tâm món đồ đắt rẻ ra sao, chỉ cần có quà là vui rồi, liền vui vẻ nói lời cảm ơn.
“Con về nhà một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì, còn bận tâm đến nó làm gì chứ.” Đông Dương Hầu phu nhân trách yêu.
Tuyết Liễu cười đáp: “Là Thập nương tử nhớ Cửu nương tử nên mới nhờ con mang qua đấy ạ.”
Lục gia thập nương tử và Cửu nương tử của phủ Đông Dương Hầu tuổi tác cũng sàn sàn nhau, nhưng nói là bạn chơi chung thì cũng không hẳn. Ban đầu khi hai nhà mới kết thông gia thì cả hai cô bé đều vừa mới chào đời, sau này vì chuyện từ chối cưới kế thất mà hai nhà cũng không qua lại nhiều.
Nói cho cùng, đây cũng chỉ là tấm lòng của Tuyết Liễu mà thôi. Đông Dương Hầu phu nhân mỉm cười cảm ơn rồi không nói gì thêm. Tuyết Liễu ngồi xuống bên chân bà, nói: “Mẹ con có làm tương đậu nành, con mang một ít về cho phu nhân nếm thử, con đã đưa cho Hứa ma ma rồi ạ.”
Một vị di nương bên cạnh cười nói: “Tuyết Liễu con bé này, mỗi lần về nhà lại cứ khuân đồ về đây, coi chừng mẹ con không cho con về nữa bây giờ.”
Tuyết Liễu che miệng cười: “Dương di nương, hộp sáp hoa lần trước người thưởng cho con, con đã đưa hết cho mẹ con rồi. Mẹ con còn dặn con phải xin thêm của người nữa đấy.”
Dương di nương “phì” một tiếng, rồi quay sang nói với Đông Dương Hầu phu nhân: “Người xem, con bé vẫn là hướng về mẹ nó nhất.”
Đông Dương Hầu phu nhân cười nói: “Không hướng về mẹ thì còn là người thế nào nữa? Kẻ lòng dạ sắt đá như thế ta cũng không dám dùng đâu.”
Dương di nương bèn gật đầu, rồi nói với Tuyết Liễu: “Biết làm thế nào để lấy lòng phu nhân rồi chứ? Cứ xin nhiều đồ của người vào.” Nói xong, bà ta lại vẫy tay, hạ giọng: “Ta biết đồ tốt của phu nhân giấu ở đâu, ta chỉ cho ngươi, ngươi lấy được thì chia cho ta một ít là được.”
Mọi người trong phòng đều bật cười, Đông Dương Hầu phu nhân còn cười mắng một tiếng: “Từng này tuổi rồi mà còn trêu chọc đám nha đầu.”
Lúc này, một vị di nương khác ngồi bên cạnh hỏi: “Bên phủ Định An Bá vẫn ổn cả chứ?”
Câu hỏi này lập tức khiến cho không khí trong phòng chợt lắng xuống.
Chuyện Chu Cảnh Vân đột ngột cưới vợ, rồi Đông Dương Hầu phu nhân đến phủ Định An Bá bị đối xử lạnh nhạt, mọi người ở đây đều đã biết cả.
Đây rõ ràng là một chủ đề không mấy vui vẻ.
Đông Dương Hầu phu nhân liếc nhìn vị di nương kia một cái. Sao đây? Dựa vào mình còn trẻ, dựa vào mấy ngày nay Hầu gia đều nghỉ lại ở phòng mình, nên đã không chờ được mà muốn xem chuyện cười của con trai bà rồi sao?
“Haizz.” Đúng lúc này, Tuyết Liễu ở bên cạnh bỗng thở dài một hơi thật mạnh: “Trong phủ Định An Bá dạo này không ổn lắm ạ.”