Chương 28

Cái nơi như phòng hạ nhân, đây cũng là lần đầu tiên trong đời lão phu nhân đặt chân đến.

Bọn hạ nhân ai nấy đều hoảng sợ bất an, quét dọn cũng không kịp. Mấy vị quản sự ma ma đành phải lấy rèm trong kho ra trải xuống đất để lão phu nhân, tiểu thư và các đại nha hoàn bước lên, tránh làm bẩn chân.

Căn phòng chật chội của Thúy Nhi vốn không thể chứa được nhiều người. Thế nhưng, dù chỉ đứng ở bên ngoài, quả thực cũng có thể ngửi thấy một mùi hương thanh khiết thoang thoảng.

Định An Bá lão phu nhân đứng trong phòng, đưa mắt nhìn tiểu nha đầu đang nằm trên giường. Sắc mặt nàng ta trắng bệch, dù không phải là thầy thuốc, lão phu nhân vẫn có thể nhìn ra đây không phải là giả bệnh. Hơn nữa, trong không khí còn phảng phất một mùi hương thanh khiết, thoang thoảng quẩn quanh chóp mũi...

Bọn hạ nhân làm sao dùng được hương liệu, huống chi lại là một mùi hương tinh khiết đến thế.

Đây quả thực là một kỳ tích. Định An Bá lão phu nhân liền chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại thầm niệm Bồ Tát phù hộ.

Những người khác thấy vậy cũng đều im lặng, thậm chí có người còn kích động đến mức quỳ xuống dập đầu.

"Con bé ngoan, con đã gặp được Bồ Tát, quả là người có phúc. Cứ yên tâm tĩnh dưỡng cho tốt, sau này những ngày tháng tốt đẹp đang chờ con đó." Định An Bá lão phu nhân dịu dàng nói.

Thúy Nhi nằm trên giường, nhìn lão phu nhân cao sang quyền quý trước mặt, rưng rưng gật đầu.

"Bồ Tát trông như thế nào?" Tuyết Liễu không kìm được bèn hỏi.

Những người khác cũng đổ dồn ánh mắt về phía Thúy Nhi, trong mắt vừa có sự kích động lại xen lẫn ngưỡng mộ.

"Bồ Tát..." Thúy Nhi mấp máy môi. Thật ra, người nàng ta mơ thấy không phải là Bồ Tát.

Lúc ấy, nàng ta đau đến chết đi sống lại. Trong lòng không ngừng gào thét gọi mẹ, và rồi nàng thực sự nhìn thấy người mẹ đã qua đời nhiều năm của mình tìm đến.

Trong tay mẹ còn cầm một nụ hoa sen, rồi nụ hoa ấy nở rộ. Nàng ta và mẹ cùng ngồi trên đài sen, mẹ ôm nàng ta, vỗ về nàng ta, hát cho nàng ta nghe bài ru thuở nhỏ, rồi xoa bụng nàng ta và nói: "Ngoan, ngoan, sẽ không đau nữa..."

Sau đó, nàng ta thực sự không còn thấy đau nữa. Đến khi tỉnh lại, nàng ta chỉ cảm thấy cổ họng khát khô, không thể cất tiếng gọi. Trong phòng cũng chẳng có ai, nàng ta bèn gắng gượng gượng dậy tìm nước uống, đúng lúc đó Hồ ma ma bước vào và hét lên như gặp phải ma...

Lúc này nàng ta mới biết mình suýt chút nữa đã chết. Nàng ta kể cho Hồ ma ma nghe về giấc mơ, Hồ ma ma liền kích động chạy ra ngoài, còn mời cả đại phu đến khám cho nàng ta, rồi tự mình ở lại trông nom nàng ta hai ngày liền.

Dĩ nhiên, nàng ta không dám nói mình mơ thấy mẹ. Các ma ma quản sự ghét nhất là đám tiểu nha đầu tơ tưởng đến người nhà, bởi họ cho rằng điều đó có nghĩa là các nàng đang oán trách phủ đối xử không tốt. Vì vậy, nàng ta chỉ nói rằng mình mơ thấy một nữ nhân đã chữa khỏi bệnh cho mình.

Nàng ta không ngờ chuyện này lại kinh động đến cả lão phu nhân.

Đối mặt với lão phu nhân, nàng ta lại càng không thể nói mình mơ thấy mẹ, nếu không chẳng phải là nói mẹ nàng ta chính là Bồ Tát hay sao?

"Bồ Tát... cầm một đóa hoa sen..." Thúy Nhi thì thầm, ánh mắt bất giác nhìn sang bên cạnh.

Vẻ mặt Định An Bá lão phu nhân càng thêm vui mừng. Là hoa sen à, vậy thì đúng rồi, Quan Âm Bồ Tát chính là ngồi trên tòa sen. Bà ta nhìn theo ánh mắt của Thúy Nhi, thấy trên chiếc ghế gỗ nhỏ cạnh giường có đặt một cái bình sứ vỡ, bên trong cắm một nụ... hoa sen.

"Là nụ sen này sao?" Một tỳ nữ run giọng hỏi lớn. "Là Bồ Tát ban cho ngươi ư?"

Ánh mắt Định An Bá lão phu cũng có phần kinh ngạc.

"Là tiểu thư nhà ta cho nàng." Một giọng tỳ nữ khác vang lên.

Mọi người đều sững sờ, quay sang nhìn người vừa nói, thì ra là Dao Cầm, tỳ nữ của Lục Cẩm.

"Hôm ấy Thúy Nhi tiễn chúng ta về, tiểu thư cảm ơn nàng ấy đã vất vả xách đèn, nên đã cho nàng ấy nụ sen này để chơi." Dao Cầm giải thích.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Lục Cẩm.

Lục Cẩm mỉm cười nói: "Mọi người đừng nhìn ta, ta không phải Bồ Tát đâu."

Câu nói ấy khiến tất cả mọi người đều bật cười. Định An Bá lão phu nhân cũng cười theo, đưa tay điểm nhẹ vào trán nàng ta: "Không được nói đùa." Rồi bà ta nói với vẻ có phầnvui mừng: "Đứa bé ngoan, chắc chắn cũng là nhờ nụ sen của con đã dẫn lối cho Bồ Tát hiển linh."

Hồ ma ma đứng bên cạnh liền ra hiệu cho Thúy Nhi. Thúy Nhi lập tức hiểu ý, gắng gượng ngồi dậy định dập đầu tạ ơn Lục Cẩm: "Đa tạ tiểu thư."

Lục Cẩm vội xua tay ngăn lại: "Đừng làm vậy, mau nằm xuống nghỉ ngơi cho tốt đi."

Hồ ma ma hỏi: "Căn phòng này đã được Bồ Tát hiển linh, có cần phải lập bàn thờ và không cho ai ở nữa không ạ?"

Định An Bá lão phu nhân vội lắc đầu: "Ngươi làm vậy chính là bất kính với Bồ Tát đấy." Bà ta nhìn Thúy Nhi trên giường, ánh mắt đầy từ bi: "Cứ để nàng ở đây tĩnh dưỡng cho tốt."

Nói xong, bà ta lại nhìn quanh căn phòng một lần nữa, chắp tay khấn niệm Bồ Tát.

Mọi người đều làm theo động tác của bà ta.