Chương 26: Xui xẻo

Trang Ly vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, không biết là do nàng không hiểu hay sao, cũng không tiếp lời về chuyện của thiếu phu nhân trước và Tuyết Liễu, mà chỉ nói: "Di nương không cần phải vất vả may vá đâu, trong nhà có phòng thêu thùa rồi."

Mai di nương cũng không nói thêm gì nữa, chỉ biết ơn cảm tạ sự chu đáo của thiếu phu nhân. Khi Trang Ly vừa bưng trà lên, nàng ta liền ngoan ngoãn cáo lui.

Xuân Nguyệt khẽ hỏi: "Bây giờ cho người ở phòng thêu thùa qua đây luôn không ạ?"

Trước đó, họ đã mang đến rất nhiều quần áo mới, nhưng có một vài bộ không vừa người, nên hôm nay phải cho người ở phòng thêu thùa đến sửa lại một chút.

Trang Ly lắc đầu: "Để chiều đi, buổi sáng ta muốn nghỉ ngơi một lát."

Vừa mới ngủ dậy đã muốn nghỉ ngơi, chẳng lẽ thiếu phu nhân thấy mệt lòng sao? Xuân Nguyệt cũng không hỏi nhiều, chỉ ra hiệu cho các tỳ nữ lui ra. Trước khi mình lui đi, nàng ta lại mỉm cười hỏi: "Tối qua thiếu phu nhân ngủ có ngon không ạ?"

Trang Ly đang ngồi bên cửa sổ, gật đầu đáp: "Ngủ rất ngon, còn mơ nữa."

Chỉ cần ngủ ngon thì trong lòng sẽ được an yên. Xuân Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, rồi lại không kìm được mà nói: "Nô tỳ cũng mơ một giấc mơ đẹp ạ."

Trang Ly mỉm cười với nàng ta: "Vậy thì tốt quá, mơ thấy chuyện vui chắc hẳn là vui lắm nhỉ."

Xuân Nguyệt gật đầu, rồi lại ngượng ngùng mỉm cười lui ra ngoài. Nàng ta đứng trong sân, qua khung cửa sổ nhìn thấy thiếu phu nhân đang chống cằm, dường như đang xuất thần.

Thiếu phu nhân đang nghĩ gì vậy nhỉ?

Trang Ly đang nghĩ về giấc mơ đêm qua.

Tuy rằng vẫn chưa đến được nơi cần đến, nhưng chỉ cần có thể lại nhập mộng thì đã là chuyện tốt rồi.

Khóe miệng nàng bất giác cong lên.

Nhưng ngay sau đó, nàng lại nghĩ đến lời của Trang phu nhân.

"Con tuyệt đối không được hành động lỗ mãng, con có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi."

Nụ cười trên môi Trang Ly vụt tắt. Nàng có thể sống lại một lần nữa đã là vạn hạnh, nếu lại hóa mộng e rằng sẽ hồn bay phách tán.

Nhưng như thế thì đã sao?

Nàng sống lại chính là vì không cam tâm, vì muốn hỏi cho ra nhẽ. Nếu không thì sống để làm gì chứ!

Trang Ly ngồi thẳng người dậy, ánh mắt lơ đãng dần ngưng tụ lại, nhìn về phía cuốn sách trên bàn đã mấy ngày mà vẫn chưa đọc được bao nhiêu. Những con chữ trên trang sách vốn ngay ngắn, thẳng hàng, nhưng khi ánh mắt nàng vừa lướt qua, những con chữ ngay ngắn ấy bỗng như ngọn lửa bùng cháy, rồi lại như hóa thành vô số mũi tên sắc nhọn, đồng loạt đâm thẳng vào mắt nàng.

Nóng rát, đau nhói, Trang Ly cảm thấy mắt mình như sắp mù đi, nhưng nàng vẫn mở to mắt, đối diện với ánh lửa và những mũi tên sắc bén ấy, dùng ánh nhìn của mình để gom những con chữ đang nhảy múa loạn xạ lại thành hình, rồi đọc tiếp từng dòng, từng dòng một, hấp thụ lấy tinh túy từ những nét mực kia.

Hai tiểu nha đầu đang ngồi xổm chơi trong sân, vẫn nhớ lời dặn của Xuân Nguyệt mà thỉnh thoảng lại liếc vào trong. Thấy thiếu phu nhân vốn đang ngồi bất động bên cửa sổ nay đã cầm sách lên đọc, liền yên tâm chơi tiếp.

Thiếu phu nhân đọc sách rất chậm, cứ đọc là hết cả nửa ngày.

-

Tuyết Liễu vừa vào phủ Định An Bá đã được đón đến chỗ lão phu nhân. Nàng ta bị mọi người vây quanh hỏi đông hỏi tây, và câu hỏi bây giờ đương nhiên đều là về vị thiếu phu nhân mới của phủ Đông Dương Hầu trông như thế nào.

Tuy Lục Cẩm đã gặp qua, nhưng xét cho cùng vẫn không thể nào biết rõ bằng Tuyết Liễu, người đã từng hầu hạ bên cạnh.

"Cũng không có gì đặc biệt đâu ạ, chỉ là như vậy thôi." Tuyết Liễu mỉm cười nói.

Định An Bá lão phu nhân hừ một tiếng, chỉ vào Lục Cẩm đang đứng bên cạnh: "Có được như con bé nhà chúng ta không?"

Tuyết Liễu vội thưa: "Thưa Lão tổ tông, ai mà so được với người do chính tay người dạy dỗ chứ ạ!"

Định An Bá lão phu nhân bật cười, nhưng vừa nghĩ đến chuyện Chu Cảnh Vân sống chết không chịu lấy thêm một người cháu gái do bà ta dạy dỗ, nụ cười trên mặt liền biến thành tức giận: "Đúng là không biết tốt xấu. Ta cứ để xem cuộc sống của nó sẽ ra sao."

Lục Cẩm đưa một miếng dưa ngọt cho lão phu nhân, rồi gật đầu lia lịa: "Hắn sẽ không sống tốt nổi đâu ạ. Tổ mẫu, người đừng tốt bụng mà quan tâm đến hắn nữa."

Đúng vậy, bà ta một lòng một dạ muốn chọn thêm một đứa cháu gái gả cho Chu Cảnh Vân chẳng qua là vì thương hại hắn, muốn có người biết nóng biết lạnh hầu hạ bên cạnh hắn, chứ có phải tham lam gì của hắn đâu. Vậy mà hắn lại phòng bị như phòng quỷ, đúng là không biết lòng người tốt! Định An Bá lão phu nhân hừ lạnh một tiếng thật mạnh, nhưng sắc mặt đã dịu đi phần nào.

Không khí bên này vừa mới hòa hoãn, thì bên ngoài lại có chút ồn ào, loáng thoáng còn có người nói mời đại phu, rồi chết người gì đó. Định An Bá lão phu nhân tuổi đã cao, kỵ nhất là nghe thấy những chuyện này, nên mặt mày lập tức sa sầm trở lại.

Mấy đại nha đầu trong phòng vội vàng đi ra ngoài, không lâu sau bên ngoài đã yên tĩnh trở lại.

"Thưa Lão phu nhân, không có gì đâu ạ, chỉ là có một tiểu nha đầu bị bệnh thôi." Các đại nha đầu nói.

Định An Bá lão phu nhân cau mày: "Bệnh gì? Nếu không ổn thì mau chuyển nó ra ngoài sớm đi."

Tuổi còn nhỏ mà đã bệnh với tật, đúng là xui xẻo.