Chương 25: Mộng đẹp

Ánh ban mai dần trải khắp gian phòng, Xuân Nguyệt bỗng giật mình tỉnh giấc. Nàng ta dụi dụi mắt để thích nghi với ánh sáng rồi vội vàng xuống giường.

"Thôi chết rồi, sao mình lại ngủ quên mất."

Làm tỳ nữ bao nhiêu năm nay, nàng ta vốn luôn cẩn thận và an phận, chỉ có dậy sớm hơn giờ quy định chứ chưa bao giờ thức dậy muộn.

Có lẽ là vì giấc mơ đêm qua đã đưa nàng ta trở về thời thơ ấu. Nàng ta được ngồi trên vai cha vào thành xem hoa đăng. Hoa đăng đẹp quá chừng, cha còn kiệu nàng ta lên thật cao, nàng ta vui đến mức chỉ muốn ngắm mãi, vì vậy mà không muốn tỉnh lại, cứ thế ngủ quên mất.

Thật ra, lúc nhỏ cha chưa từng đưa nàng ta đi xem hoa đăng. Người đã từng hứa sẽ đưa đi, nhưng sau đó mẹ lâm bệnh, trong nhà không sống nổi nữa, nàng ta liền bị bán đi.

Thật ra, được bán vào Đông Dương Hầu phủ đã là một điều may mắn. Nàng ta không mấy khi bị đánh đập, cũng chưa từng phải chịu đói, lại còn được chọn làm đại nha hoàn bên cạnh Thế tử, đi ra ngoài còn trông sang trọng, lộng lẫy hơn cả tiểu thư nhà địa chủ ở quê.

Những năm nay, hoa đăng không chỉ có thể vào thành xem, mà ngay cả hoa đăng trong Đông Dương Hầu phủ cũng vô cùng đẹp mắt.

Nhưng, cảm giác được ngắm hoa đăng cùng với cha, có lẽ sẽ khác lắm phải không.

Xuân Nguyệt nhìn thiếu nữ trong gương, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười, nhưng ngay sau đó lại thu về vẻ nghiêm túc, nhanh nhẹn búi tóc rồi bước ra ngoài.

Bên trong phòng ngủ của Trang Ly đã có tiếng động.

"Thiếu phu nhân, người đã dậy rồi ạ."

Xuân Nguyệt vừa nói, vừa ra hiệu cho mấy tiểu nha hoàn đã đợi sẵn trong sân, đoạn bước vào trong phòng, liền thấy Trang Ly đang mặc tẩm y, tóc xõa tung, đứng bên cửa sổ gỡ bức thư pháp xuống.

"Thiếu phu nhân, để nô tỳ." Nàng ta vội bước tới.

Trang Ly cũng để nàng ta giúp, gỡ bức thư pháp xuống.

"Sao lại không treo nữa ạ?" Xuân Nguyệt hỏi, đoạn cúi đầu nhìn, rồi "A" lên một tiếng, "Sao lại bị nhòe hết thế này?"

Những con chữ vốn rõ ràng nay đã trở nên mơ hồ, tựa như bị nước làm cho loang ra.

Nàng ta không kìm được mà đưa tay sờ lên mặt giấy, quả nhiên thấy ẩm ướt.

"Trời có mưa sao ạ?" Xuân Nguyệt không nhịn được bèn rướn người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên lá chuối ngoài cửa sổ, những giọt sương đang lăn tròn. Có lẽ mưa nhỏ, lại thêm nàng ta ngủ say quá nên không biết.

"Cất nó đi đi." Trang Ly nói: "Ta sẽ viết lại một bức khác."

Chỉ là một bức thư pháp thôi mà, Xuân Nguyệt cũng không nghĩ nhiều nữa, gật đầu nói "Vâng ạ": "Chữ viết quả thực là phải luyện nhiều, càng viết sẽ càng đẹp hơn."

Lúc này, các tiểu nha hoàn bên ngoài cũng bưng chậu nước và khăn gấm vào để hầu hạ rửa mặt.

Trang Ly ngồi xuống rửa mặt, Xuân Nguyệt thì lấy bộ y phục của ngày hôm nay ra, Xuân Hồng và Xuân Hương cũng đã vào, chỉ riêng Tuyết Liễu là không thấy bóng dáng đâu.

"Phu nhân bảo nàn ấy mang trà mới của phủ sang cho A Cẩm tiểu thư ạ." Xuân Hương khẽ giải thích.

Xuân Nguyệt thầm thở dài trong lòng, bên cạnh Hầu phu nhân có biết bao nhiêu người, ai đi mà chẳng được. Trước đây khi chưa có Thiếu phu nhân thì thôi, bây giờ trong viện đã có nữ chủ nhân rồi, vậy mà thân là một đại nha hoàn lại chỉ muốn đi hầu hạ người khác.

Xuân Hồng vội cười bổ sung: "Chủ yếu là phu nhân ban ân, cho nàng ấy về thăm cha mẹ."

Tuyết Liễu là gia sinh tử của Định An Bá phủ, cha mẹ đều ở bên đó, về thăm cha mẹ cũng là hợp tình hợp lý.

Trang Ly chỉ "Ừm" một tiếng, tỏ vẻ không mấy bận tâm. Sau khi rửa mặt thay y phục xong, nàng liền cho dọn bữa, hai tỳ nữ đi hầu hạ, còn Xuân Nguyệt thì dẫn các tiểu nha hoàn đi thu dọn.

"Xuân Nguyệt tỷ tỷ." Một tiểu nha hoàn cầm bộ y phục vừa thay ra, bỗng lên tiếng: "Y phục của Thiếu phu nhân..."

"Cứ để ở đó là được." Xuân Nguyệt đang sửa sang lại màn giường, không ngẩng đầu lên.

"Không phải ạ, đế giày của Thiếu phu nhân bị bẩn hết rồi." Tiểu nha hoàn vội nói.

Thiếu phu nhân ngay cả cửa phòng cũng không bước ra, làm sao mà bẩn đế giày được chứ? Huống hồ đây lại là giày mềm đi trong phòng ngủ, tiểu nha đầu này đang nói linh tinh gì vậy? Xuân Nguyệt quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy tiểu nha hoàn đang cầm hai chiếc giày thêu mềm, đế giày đúng là có một mảng vết bẩn.

Hả? Chuyện này... Xuân Nguyệt không khỏi đưa tay lên trán. Chắc là nước mưa tạt vào làm ướt bức thư pháp, cũng làm ướt cả nền nhà, bụi bẩn hòa vào đó, vừa rồi Thiếu phu nhân đứng bên cửa sổ nên giẫm phải làm bẩn đế giày đây mà.

"Ngươi mang đi giặt đi." Nàng ta ra lệnh, rồi lại gọi một nha hoàn khác đến: "Lau sạch lại nền nhà trong phòng ngủ đi."

Các tiểu nha hoàn vâng dạ rồi ai nấy đều đi làm việc của mình.

Xuân Nguyệt ra đến phòng khách thì Trang Ly đã dùng bữa xong, đang cho gọi Mai di nương vào.

Theo quy củ đã định là cứ ba ngày đến thỉnh an một lần, Mai di nương luôn đến đúng giờ, mà Trang Ly cũng không hề tỏ ra lạnh nhạt với nàng ta.

Sau vài câu chuyện phiếm, Mai di nương nhìn các tỳ nữ trong phòng, thấy Tuyết Liễu không có ở đó, liền đưa ra một đôi vớ, nói: "Thưa Thiếu phu nhân, ta rảnh rỗi không có việc gì làm nên đã may cho ngài một đôi vớ."

Nói rồi, nàng ta lại cười một cách thật thà.

"Y phục lót của Thế tử đều do một tay ta may. Ta cũng chỉ có chút tài may vá này, mong Thiếu phu nhân không chê."

Trang Ly bảo Xuân Nguyệt nhận lấy, đoạn nhìn qua một lượt: "Cảm ơn, may rất đẹp."

Mai di nương lại càng vui hơn: "Thiếu phu nhân không chê là tốt rồi. Trước đây ta cũng từng may cho thiếu phu nhân trước, nhưng người chỉ quen dùng đồ của Tuyết Liễu thôi." Vừa nói, nàng ta vừa tỏ ra hớn hở: "Nhưng mà tay nghề của Tuyết Liễu đúng là tốt hơn ta thật, giỏi lắm ạ, ta không thể nào so được với nàng ấy được."

Xuân Nguyệt đứng bên cạnh ho khẽ một tiếng: "Di nương đừng tự hạ thấp mình như vậy."

Mai di nương vội ngượng ngùng cúi đầu: "Là do ta nhiều lời thôi ạ."

Đâu chỉ là nhiều lời, đây rõ ràng là đang khích bác rồi, Xuân Nguyệt cảm thấy hơi bất đắc dĩ.