Chương 23: Viết chữ

Khói từ trong lư Bác Sơn lượn lờ bay lên, tựa như một sợi chỉ trắng, chao đảo, uốn lượn không dứt.

Xuân Nguyệt nhìn cảnh tượng này, thầm nghĩ hương xông trong phủ đều là không màu mà có mùi, còn hương liệu mà Thiếu phu nhân mới mang đến lại là có màu mà không có mùi.

Chắc không phải là hương liệu tốt gì.

“Thiếu phu nhân, ta thấy hương liệu của ngài không còn nhiều nữa.” Nàng ta hỏi: “Ngài thích mùi hương gì ạ? Để ta đi lấy thêm trong phủ.”

Hầu gia phu nhân không thích người con dâu này, nhưng đãi ngộ mà Thiếu phu nhân đáng được hưởng thì vẫn luôn có đủ, ăn mặc chi dùng đều theo lệ, không ai cản trở.

Trang Ly đang cúi đầu đậy nắp hộp hương liệu, nghe vậy bèn lắc đầu: “Không cần đâu, ta chỉ dùng hương do chính mình làm thôi.” Nói đến đây, nàng lại cười với Xuân Nguyệt: “Đợi dùng hết rồi, ngươi giúp ta lấy một ít nguyên liệu đến đây.”

Mỗi người đều có những sở thích nhỏ của riêng mình, Xuân Nguyệt mỉm cười đáp vâng, nhìn Trang Ly trải cuộn giấy trên bàn ra, biết rằng Trang Ly sắp viết chữ.

“Thiếu phu nhân, để ta giúp ngài mài mực nhé.” Xuân Nguyệt nói.

Trang Ly lắc đầu: “Để ta tự làm.” Nàng ngừng một chút, rồi giải thích thêm một câu: “Ta có thể tự mình kiểm soát lượng dùng.”

Hay nói đúng hơn là, mỗi lần nàng dùng rất ít, Xuân Nguyệt đã để ý thấy, bởi vì viết chẳng được mấy chữ, giống như một đứa trẻ mới bắt đầu học viết, nhưng chữ của Thiếu phu nhân lại viết rất đẹp.

Thói quen của Thiếu phu nhân thật là kỳ lạ, Xuân Nguyệt không nói gì thêm, chỉ đáp vâng.

“Ngươi đi nghỉ đi.” Trang Ly nói tiếp.

Xuân Nguyệt biết lúc nàng viết chữ không thích bị người khác làm phiền, nên không nói thêm gì nữa mà lui ra ngoài.

Tuyết Liễu đang ngồi trong tiền thính, hai tiểu nha đầu đang quỳ gối sơn móng tay cho nàng ta, Xuân Hồng và Xuân Hương đứng bên cạnh nói chuyện phiếm. Thấy Xuân Nguyệt đi ra, Tuyết Liễu bĩu môi.

“Đã bảo là không cần hầu hạ rồi, mà ngươi cứ không nghe, bị đuổi ra rồi chứ gì?” Nàng ta nói: “Nàng ít nói, xuất thân từ gia đình tầm thường, quen tự chăm sóc bản thân rồi, ngươi hầu hạ nàng, nàng còn thấy khó chịu ấy chứ.”

Xuân Nguyệt cười làm lành nói: “Thiếu phu nhân muốn viết chữ, người đọc sách khi đọc sách viết chữ đều không muốn bị người khác làm phiền, ngày trước lúc Thế tử ở nhà cũng không cho người hầu hạ…”

Đem Thế tử ra so sánh với người đàn bà này, Tuyết Liễu không vui, ngắt lời Xuân Nguyệt: “Viết chữ cái gì, người đọc sách cái gì chứ, một bài Tiêu Dao Du mà từ lúc nàng về nhà đến giờ mới viết được một nửa, ta thấy nàng không biết viết chữ đâu, chỉ làm ra vẻ thôi…”

Nàng ta cũng từng đọc sách, biết chữ, thậm chí còn biết tân thiếu phu nhân đang viết nội dung gì.

Biết đọc sách thì có gì đáng để khoe khoang chứ, ngày nào cũng bày ra bộ dạng viết lách.

Tuyết Liễu rút tay về, nhìn màu sắc trên móng tay, bực bội phẩy tay.

“Kiểu hoa gì thế này, xấu chết đi được, rửa đi cho ta.”

Các tiểu nha đầu vội vàng đáp vâng.

Xuân Hồng liếc mắt ra hiệu cho Xuân Nguyệt, Xuân Nguyệt cũng không dám nói thêm gì nữa.

“Còn nữa, những cuốn sách mượn từ thư phòng của Thế tử, ta thấy nàng cũng chỉ lật có một trang.” Tuyết Liễu nhìn Xuân Nguyệt: “Ngươi trông chừng cho cẩn thận, đừng để mất, để hỏng. Thế tử là người đọc sách thực thụ, sách trong thư phòng có rất nhiều là trân phẩm, làm hỏng sẽ đau lòng lắm đấy.”

Xuân Nguyệt nặn ra một nụ cười: “Vâng, ta sẽ để ý, tỷ tỷ yên tâm.”

Những lời của đám tỳ nữ bên ngoài, Trang Ly hoàn toàn không nghe thấy, nàng đang chuyên tâm viết chữ.

Tuy đến đây chưa lâu, tuy khó tránh khỏi những mối giao tiếp xa lạ, nhưng nhìn chung, cuộc sống trôi qua cũng không tệ, rất yên tĩnh.

Trên bàn án, làn khói trắng trong lư Bác Sơn vẫn đang uốn lượn, vẫn là một sợi chỉ, nhưng vì liên tục không dứt nên dường như đã hóa thành vô số sợi.

Vô số sợi chỉ trắng quấn lấy Trang Ly đang ngồi trước bàn sách.

Tầm nhìn của Trang Ly dường như bị khói sương cản trở, nàng buộc phải tập trung hơn vào tờ giấy trên bàn, cây bút trong tay cũng dường như trở nên rất nặng, từ từ nhấc lên, từ từ hạ xuống. Chỉ một động tác này thôi mà trên chóp mũi nàng đã rịn ra mồ hôi, rồi theo từng nét bút, mồ hôi rịn ra càng nhiều, chẳng mấy chốc đã chi chít lấp lánh trên chóp mũi và trán.

Không biết đã qua bao lâu, hương liệu trong lư Bác Sơn đã cháy hết, sợi khói trắng lượn lờ dần nhạt đi rồi tan biến.

Trang Ly nhìn nét bút cuối cùng được hạ xuống, khẽ thở ra một hơi, rồi ngắm nhìn tờ giấy trên bàn, một bài "Tiêu Dao Du" cuối cùng cũng đã viết xong.

Nàng đưa tay áo lên lau mồ hôi trên trán và chóp mũi, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã về chiều, nắng đã ngả bóng.

“Xuân Nguyệt.” Nàng cất tiếng gọi.