Lục Cẩm mím môi, người ăn ngũ cốc tạp lương khó tránh khỏi bệnh tật, bệnh rồi khó tránh khỏi cứu chữa không kịp. Một tiểu thư xuất thân Bá phủ như tam tỷ tỷ còn có thể bệnh chết, một cô nhi xuất thân thấp hèn đương nhiên cũng có thể.
Mưu sự tại nhân mà.
“Tiểu thư….” Giọng Dao Cầm vang lên bên cạnh.
Lục Cẩm hơi giật mình tỉnh lại.
“Mau đi thôi.” Dao Cầm nhỏ giọng nói: “Lão phu nhân ngủ sớm lắm.”
Đợi lão phu nhân ngủ rồi, đám tỳ nữ người hầu đều thích lười biếng, sai bảo càng thêm phiền phức.
Lục Cẩm xoay người, "Ối" một tiếng suýt nữa thì giẫm phải người, hóa ra Thúy Nhi vẫn còn đang nằm sõng soài trên đất.
"Đúng là không có mắt." Dao Cầm mắng, đưa tay kéo Thúy Nhi: "Còn giả chết làm gì, mau dậy xách đèn."
Thúy Nhi vừa khóc vừa luôn miệng đáp vâng, bò lổm ngổm tìm đèn l*иg.
Chiếc đèn l*иg rơi xuống đất đã hỏng, đang từ từ tự cháy, Lục Cẩm nhíu mày, lắc đầu: "Thôi, không cần nữa."
Nàng ta nhìn Thúy Nhi đang nằm trên đất.
"Ngươi dậy đi, chúng ta tự về được rồi."
Lại nghĩ đến điều gì đó, ra hiệu cho Dao Cầm.
"Đưa quà của Trang thị tặng cho nàng đi."
Nói xong liền mỉm cười với Thúy Nhi.
"Vất vả cho ngươi rồi."
Thúy Nhi vừa kinh ngạc vừa vui mừng luôn miệng cảm ơn, Lục Cẩm cùng Dao Cầm đã đi qua nàng ta tiến về phía trước.
"Lát nữa đưa cho ngươi." Dao Cầm bỏ lại một câu.
Sau khi các nàng trở về liền đi gặp Bá gia phu nhân, đồ đạc mang về từ phủ Đông Dương Hầu đã được người hầu mang vào phòng.
Thúy Nhi lại khấu đầu cảm tạ, nhìn hai người đi xa dần trong bóng đêm, chiếc đèn trên đất cũng sắp cháy hết, Thúy Nhi nhặt phần cán đèn còn lại lên, còn phải về báo cáo nữa, hy vọng tỷ tỷ đừng mắng quá dữ.
Nàng ta từ từ đứng dậy, cảm thấy eo bụng đau dữ dội, nghĩ chắc là vừa rồi bị Văn Kiệt thiếu gia đá.
Thúy Nhi nghỉ một lúc lâu, tay ôm eo bụng, khom người từ từ đi về.
Giao cán đèn xong, bị các đại nha đầu mắng cho một trận, sau đó trở về phòng hạ nhân thì trời đã tối mịt.
Trong căn phòng chật chội, tiểu nha đầu Hương Nhi ở cùng đang gội đầu.
"Thúy Nhi." Nàng ta chào hỏi, "Ngươi chưa ăn cơm phải không? Ta để phần cho ngươi rồi."
Lúc được gọi đi đón người đúng là giờ cơm của đám nha đầu hạ đẳng, nàng ta vừa bưng bát cơm chưa kịp ăn miếng nào đã vội đi, lúc này sớm đã đói meo, nhưng bây giờ không còn tâm trí ăn uống nữa.
"Hương Nhi tỷ tỷ, ta bị va vào, bụng đau quá, tỷ có cao dán cho ta dán một miếng không?" Thúy Nhi hỏi.
Hương Nhi vuốt tóc đi tới: "Ta xem nào."
Thúy Nhi đứng trước ngọn đèn dầu trên bàn vén áo lên, có thể nhìn thấy một vết bầm tím ở eo bụng.
Vẻ mặt Hương Nhi phức tạp, đây đâu phải là va vào, rõ ràng là bị người ta đá, nhưng thôi vậy, đám nha đầu hạ đẳng như các nàng bị chủ tử đá cũng là do mình làm việc không tốt, đáng đời.
"Lát nữa ta bảo mẹ nuôi ta đến xem." Nàng ta nói: "Bà ấy xem cái này giỏi lắm, ngươi yên tâm, bà ấy có cao dán."
Thúy Nhi thở phào nhẹ nhõm, luôn miệng cảm ơn. Hai người đang nói chuyện thì có một nha đầu đứng ở cửa gọi: "Thúy Nhi, đồ Dao Cầm tỷ tỷ thưởng cho ngươi."
Thúy Nhi không còn để ý đến cơn đau, vội vàng chạy ra cảm ơn, nha đầu kia đã không kiên nhẫn ném hộp xuống rồi chạy đi.
Các nha đầu bên cạnh nghe thấy đều tỏ vẻ ngưỡng mộ: "Cẩm tiểu thư thật tốt, làm việc cho nàng ấy lúc nào cũng được thưởng."
Thúy Nhi khấu đầu về phía Lục Cẩm, rồi ôm hộp trở về phòng.
"Là cái gì vậy?" Hương Nhi tò mò hỏi.
Thúy Nhi nhặt hộp lên đặt trên bàn mở ra, bên trong là một nụ hoa sen.
"Cái gì vậy!" Hương Nhi thất vọng nói: "Không ăn được, không uống được." Vừa nói vừa sờ sờ cái hộp: "Cái hộp này ngược lại đáng mấy đồng, ta bảo mẹ nuôi ta bán đi, đổi tiền cho ngươi."
Thúy Nhi cảm ơn, lấy nụ hoa sen ra: "Ta lại thấy rất đẹp, ta rất thích hoa."
Nàng ta nhìn nụ hoa tươi non, còn tìm một cái bình sứ vỡ đựng nước cắm vào đặt ở đầu giường.
"Chẳng mấy ngày là héo." Hương Nhi chê bai nói, rồi tiếp tục đi gội đầu.
-
Đêm đã khuya, khu nhà của hạ nhân cũng dần trở lại yên tĩnh, những người hầu mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Nhưng chỗ Thúy Nhi vẫn còn tiếng sột soạt trở mình, và tiếng rêи ɾỉ không ngớt.
"Thúy Nhi?" Hương Nhi nhìn Thúy Nhi trên giường, không kìm được gọi.
Thúy Nhi nhắm mắt, mặt mày tái nhợt mê man, phát ra những tiếng rêи ɾỉ vô thức.
Hương Nhi thử sờ trán Thúy Nhi, nóng như lửa đốt, sợ hãi lùi lại mấy bước.
Nghĩ đến vẻ mặt của mẹ nuôi sau khi xem xét lúc nãy, sắc mặt Hương Nhi cũng rất khó coi.
"E là không ổn, bị thương bên trong rồi." Mẹ nuôi nhỏ giọng dặn dò nàng ta: "Nếu có thể hạ sốt, thì sẽ qua khỏi, nếu không….."
Nghĩ đến dáng vẻ lắc đầu của mẹ nuôi, Hương Nhi rùng mình một cái, nhìn Thúy Nhi đang bất tỉnh trên giường, nàng ta nuốt nước bọt, không kìm được ôm chăn chạy ra ngoài.
Nàng ta không muốn ngủ chung phòng với người chết, hay là sang phòng khác chen chúc một chút vậy.
Trong phòng vắng một người càng thêm trống trải âm u, tiếng rêи ɾỉ của Thúy Nhi trên giường cũng ngày một nhỏ dần.
Không biết qua bao lâu, trong đêm tối, nụ hoa sen cắm trong chiếc bình sứ vỡ đặt ở đầu giường từ từ hé nở.
Những cánh hoa trắng hồng tươi non tỏa ra ánh sáng dịu dàng như ánh trăng, ánh sáng lung linh lan tỏa, bao trùm lấy tiểu nha đầu đang bất tỉnh trên giường.