Phụ thân là công tử Bá phủ, ăn uống chơi bời thì tinh thông, còn việc chính sự thì một chữ cũng không biết, hoàn toàn là sống qua ngày. Có thể tưởng tượng được, thăng quan là chuyện không thể, thậm chí còn có thể bị giáng chức. Hoàng đế thay đổi hết đời này đến đời khác, địa vị của Định An Bá phủ cũng ngày một sa sút.
Mẫu thân sức khỏe không tốt, việc quản gia thì lơ mơ hồ đồ. Chút gia sản ít ỏi mà phụ thân được chia những năm qua đã tiêu xài hết sạch, bắt đầu dựa vào của hồi môn của mẫu thân để sống qua ngày. Trong nhà tỷ muội lại đông, nhìn hai vị tỷ tỷ phía trước được gả vào những gia đình tuy có vẻ là danh gia vọng tộc ở địa phương, nhưng làm sao có thể so sánh với quyền quý ở kinh thành.
Nàng ta sinh ra ở nơi khác, chỉ về kinh được hai ba lần, nhưng hai ba lần đó cũng đủ để nàng ta ngưỡng mộ cuộc sống của các tiểu thư Bá phủ.
Cuối cùng cũng thuyết phục được cha mẹ đưa nàng ta về kinh, nhưng lại phát hiện ra cuộc sống của tiểu thư Bá phủ cũng chẳng tốt đẹp gì mấy.
Chưa nói đến đãi ngộ khác biệt so với các tiểu thư của Định Bá Hầu phủ, ngay cả cuộc sống của Định Bá Hầu phủ cũng chỉ là vẻ hào nhoáng bên ngoài.
Đặc biệt là khi nàng ta trở thành nghĩa nữ của Đông Dương Hầu phu nhân, được trải nghiệm cuộc sống ăn mặc chi tiêu trong Đông Dương Hầu phủ, sự so sánh càng trở nên rõ rệt.
Đừng nhìn tổ tiên Đông Dương Hầu phủ xuất thân bình thường, chính vì bình thường nên họ càng biết tích lũy gia sản, cuộc sống quả thực rất tốt.
Lục Cẩm vừa đi vừa suy nghĩ miên man, phía trước bỗng có tiếng bước chân truyền đến, đồng thời có bốn năm bóng đen lao tới.
Thúy Nhi cúi người soi đèn, bất ngờ bị đá một cái, “ái chà” một tiếng rồi ngã sõng soài trên đất, chiếc đèn l*иg cũng lăn đi.
Bóng đen lao tới cũng giật mình, không nói một lời liền đá tới tấp.
“Thứ gì vậy! Dám dọa bản công tử!”
Thúy Nhi bị đá kêu la thảm thiết.
“Văn Kiệt ca ca.” Lục Cẩm vội cao giọng gọi: “Là muội.”
Bóng đen dừng tay không đá nữa, tiến lên một bước, dựa vào ánh sáng của chiếc đèn l*иg lăn dưới đất nhìn rõ mặt Lục Cẩm, Lục Cẩm cũng nhìn rõ mặt hắn ta.
Đây là Lục Văn Kiệt, con trai thứ tư của Định An Bá, năm nay mười tám tuổi, trông giống hệt Định An Bá, cũng có khuôn mặt tròn trịa béo tốt, chỉ có điều ánh đèn lờ mờ cũng không che được mí mắt sưng húp, trên mặt không có chút khí chất thiếu niên nào.
Lục Văn Kiệt nheo mắt nhìn, dường như suy nghĩ một lúc mới nhận ra: “A Cẩm muội muội à.” Rồi nhíu mày bất mãn: “Đêm hôm khuya khoắt muội làm gì vậy!”
Lục Cẩm mỉm cười nói: “Muội vừa từ chỗ bá phụ bá mẫu về, bá phụ bá mẫu có chút việc muốn bàn với muội.”
Nghe thấy hai chữ “bá phụ”, Lục Văn Kiệt hơi căng thẳng, lẩm bẩm một tiếng: “Một nữ nhân, có gì mà bàn với muội.” Nói xong ưỡn thẳng lưng: “Mau tránh ra, ta có việc quan trọng phải làm.”
Nói xong định đi qua.
Lục Cẩm gọi hắn ta lại: “Ca ca xin dừng bước.”
Lục Văn Kiệt quay đầu trừng mắt: “Làm gì! Không đến lượt muội quản ta!”
Lục Cẩm cúi người nhặt một chiếc hộp nhỏ dưới đất lên, đưa tay về phía trước: “Ca, đồ của huynh rơi này.”
Lục Văn Kiệt sững người, vội đưa tay giật lấy nhét vào lòng, rồi nhổ một bãi nước bọt về phía Thúy Nhi đang quỳ rạp dưới đất: “Làm tiểu gia đánh rơi đồ, lát nữa sẽ tính sổ với ngươi.”
Nói xong quay người sải bước đi, hai tên gã sai vặt phía sau co rúm vai đuổi theo, nhỏ giọng khuyên can: “Công tử, chúng ta đừng đi nữa.” “Đây là miếng kê huyết thạch mà lão phu nhân thích nhất, lỡ thua thì biết làm sao.” Đổi lại là một tiếng “phì” của Lục Văn Kiệt: “Bớt nói xui xẻo đi, tiểu gia hôm nay nhất định sẽ thắng.” “Đồ của tổ mẫu đều là của ta, ta chẳng qua là dùng trước một chút thôi.” Tiếng nói lí nhí xa dần trong đêm tối.
Lục Cẩm đứng tại chỗ nhìn theo, dưới ánh đèn lờ mờ, vẻ mặt lộ rõ sự khinh thường.
Công tử Bá phủ trộm đồ trong phòng tổ mẫu, trong nhà lại không ai hay biết, hoặc là biết rồi cũng không ai thèm quản.
Thế hệ huynh đệ này còn không bằng thế hệ trước.
Một đời không bằng một đời.
Có thể tưởng tượng được tương lai của Bá phủ sẽ ra sao.
Vẫn nên mau chóng trông cậy vào chút thể diện của bá phụ trước mặt hoàng đế, cầu cho nàngta một thân phận quý thϊếp. Đương nhiên, ai nói nàng ta cả đời chỉ có thể làm thϊếp chứ?
Do hoàng đế ban tặng, xuất thân từ Định An Bá phủ, lại được mẹ chồng yêu quý, sau này chính thê chết đi, lẽ nào nàng ta còn không được nâng lên làm chính thất sao?
Hơn nữa, bây giờ nàng ta đối với Chu Cảnh Vân là người ngoài, nên hắn mới xa cách nàng ta. Sau này với thân phận thϊếp thất, chính là người đầu ấp tay gối, người đầu ấp tay gối tự nhiên sẽ khác.
Cho nên mấu chốt là phải vào cửa, trở thành người bên cạnh Chu Cảnh Vân đã.
Ồ, còn về việc người vợ mới này của Chu Cảnh Vân tại sao lại chết…