Chương 20: Thiệt thòi

Mấy năm nay, nàng ta lấy danh nghĩa con gái nuôi thường xuyên lui tới phủ Đông Dương Hầu, dỗ dành Đông Dương Hầu phu nhân rất vui lòng.

Nhưng đừng quên ai mới là người nhà của nàng ta, một lòng chỉ nói đỡ cho Đông Dương Hầu phủ, nào là Chu Cảnh Vân không nỡ để vị trí của Tam tỷ tỷ cho các nữ nhi khác trong nhà, nào là kết thân cũng không khó khăn gì...

"Con gái nuôi như ngươi kết thân thì không khó." Định An Bá bực bội nói: "Quỳ xuống gọi một tiếng mẹ nuôi là được rồi."

Lục Cẩm nói: "Bá phụ, bá mẫu, xin hãy gả con sang đó làm thϊếp cho Chu Cảnh Vân."

Định An Bá giật nảy mình, Định An Bá phu nhân cũng ngừng khóc thút thít.

"Con nói bậy bạ gì đó!" Bà ta quát: "Con gái nhà chúng ta sao có thể đi làm thϊếp cho người khác được."

Định An Bá cũng trừng mắt nhìn nàng ta: "Cha mẹ ngươi ở bên ngoài dạy ngươi như thế à?"

"Bá phụ, cha mẹ con ở nhà dạy con phải hết lòng hết sức vì phủ Định An Bá, người một nhà vinh cùng vinh, nhục cùng nhục." Lục Cẩm nói: "Như bá mẫu đã nói, con gái nhà chúng ta không thể làm thϊếp cho người khác, cho dù có làm thì cũng không giống nhau."

Định An Bá nhíu mày: "Thϊếp thì có gì mà không giống nhau?"

Lục Cẩm tiến lên một bước, nhìn Định An Bá: "Bá phụ hãy thỉnh cầu Hoàng thượng, ban con làm thϊếp cho Chu Cảnh Vân. Kim khẩu của Thiên tử, tự nhiên sẽ khác biệt."

-

Trong phòng đèn đã thắp sáng, đêm dần khuya. Định An Bá phu nhân ngồi trước bàn trang điểm, nhưng không có tâm trạng tháo trâm cài, nghĩ đến những lời Lục Cẩm vừa nói, càng nghĩ càng phiền lòng.

"Bá gia, ông thật sự bị con bé thuyết phục rồi sao?" Bà ta quay đầu hỏi.

Định An Bá vẫn ngồi trên ghế thất thần, dưới ánh đèn, sắc mặt ông ta lúc sáng lúc tối: "Nó nói cũng có lý."

Lục Cẩm nói, trước kia hôn sự của họ là do Hoàng thượng làm mai, nay lại nhờ Tân đế làm mai, cũng là nối tiếp ý cha, thể hiện lòng hiếu thảo của Hoàng thượng đối với Tiên đế.

Hoàng thượng dù sao cũng là bức vua thoái vị mà lên ngôi, bây giờ đang muốn rửa sạch vết nhơ này.

Phủ Định An Bá của họ cũng có thể làm vui lòng Hoàng thượng.

Mà phủ Định An Bá làm vậy cũng là vì Tam tiểu thư bạc mệnh qua đời khi còn trẻ.

"Sau này con sinh được con cái sẽ ghi dưới danh nghĩa của Tam tỷ tỷ, để tỷ ấy có người hương khói thờ cúng. Con là em gái ruột của tỷ ấy, dù sao cũng tốt hơn con cái của người khác."

Thật đúng là đáng thương cho tấm lòng của người thân trong thiên hạ.

Còn về Chu Cảnh Vân, hắn đã được như ý nguyện cưới người vợ mình muốn, nếu còn từ chối phủ Định An Bá, vậy thì đúng là không làm thân thích nữa mà muốn trở thành kẻ thù rồi.

"Đến trước mặt Hoàng thượng nói chuyện này, cứ như nhà chúng ta phải chạy theo nịnh bợ phủ Đông Dương Hầu của họ vậy." Định An Bá phu nhân nói: "Nhà chúng ta đã thấp hơn nhà họ một bậc rồi."

Nếu bây giờ không nắm lấy phủ Đông Dương Hầu, sau này họ sẽ còn thấp hơn một bậc nữa, Định An Bá thầm thở dài. Người nhà hồ đồ vẫn còn cho rằng Bá phủ gia nghiệp lớn, nhưng ông ta là người đứng đầu gia đình nên rất rõ ràng, Bá phủ đến đời này đã chỉ còn vẻ bề ngoài, thực chất đã suy yếu rồi.

Sắp tới ngay cả vẻ bề ngoài cũng không còn giữ được nữa.

Những gia tộc công thần như bọn họ, trước thì bị Tiên đế chèn ép một phen, sau lại gặp yêu hậu làm loạn triều chính, nay đã tan tác tả tơi, sống lay lắt qua ngày. Cũng chỉ có Đông Dương Hầu phủ là xuất hiện một Chu Cảnh Vân, tiền đồ có thể trông đợi.

Vì kế sách cho con cháu, thể diện trước mắt này, không cần thì thôi vậy.

"Ngày mai ta sẽ đến chùa Linh Tuyền ở vài ngày." Ông ta nói với Định An Bá phu nhân: "Sau đó bà gửi thiệp mời Đông Dương Hầu phu nhân đến chơi, về mặt thể diện cũng coi như ổn thỏa."

-

Tiểu nha đầu Thúy Nhi xách đèn l*иg đi trên con đường rải đá vụn, gió đêm thổi làm ánh đèn chao đảo, mờ mờ ảo ảo.

Tỳ nữ Dao Cầm đỡ Lục Cẩm, dặn nàng ta cẩn thận, rồi lại trách Thúy Nhi: "Sao chỉ có một mình ngươi xách đèn?"

Thúy Nhi nhỏ giọng giải thích: "Lão phu nhân muốn tắm rửa, các tỷ tỷ đều ở bên đó rồi."

Dù sao cũng đã phân gia, Lục Cẩm chỉ mang theo một tỳ nữ đến Bá phủ, ở cùng lão phu nhân, ăn mặc chi tiêu đều do lão phu nhân lo liệu, nha đầu bên chỗ lão phu nhân cũng không thể tùy tiện sai khiến.

"Không sao, ta còn trẻ, nhìn rõ đường." Lục Cẩm nói, chuyện một ngọn đèn hay mấy nha đầu hầu hạ, nàng ta không để tâm.

"Hạ thấp người xuống, soi dưới chân đi." Dao Cầm quát Thúy Nhi.

Thúy Nhi vội vàng làm theo, cúi người khom lưng, cẩn thận soi đường cho Lục Cẩm.

"Tiểu thư, người thật sự muốn đi làm thϊếp sao?" Dao Cầm nhỏ giọng hỏi, vẻ mặt bất an: "Cũng quá thiệt thòi rồi."

Lục Cẩm cười: "Thiệt thòi cái gì?"

Nàng ta liếc nhìn tiểu nha đầu đang chổng mông soi đường, ngọn đèn đó là đèn l*иg rất bình thường, không sánh được với đèn lưu ly mà Bá gia, phu nhân, lão phu nhân dùng, ánh sáng mờ mờ ảo ảo.

Sống những ngày tháng như thế này thì không thiệt thòi sao?