Chương 18: Tỷ muội

Theo lý thì đại nha hoàn là Tuyết Liễu, có tư cách đến chỗ phu nhân, nhưng vì Tuyết Liễu đã đến trước rồi, nên lúc ra khỏi cửa Trang Ly đã gọi Xuân Nguyệt đi theo.

Xuân Nguyệt đứng ở cửa có hơi căng thẳng, đến khi Trang Ly nhìn sang, nàng ấy lại càng thêm phần rụt rè, co người lại.

Tuyết Liễu đứng bên cạnh Lục Cẩm không nhịn được bĩu môi, sao thế nhỉ? Trước kia mình quản đám tỳ nữ này đâu có đến nỗi không biết phép tắc thế này, sao đi theo Trang thị này lại biến thành thế này rồi.

Trang Ly đưa tay về phía Xuân Nguyệt: "Ta cũng có chuẩn bị quà cho Lục tiểu thư."

Quà gặp mặt? Vẻ mặt Tuyết Liễu, Hứa ma ma và những người khác có chút kinh ngạc. Trang thị gần như vào cửa tay không, chỉ mang theo một cái tay nải đựng đồ linh tinh lộn xộn, quần áo đang mặc bây giờ đều là phủ cấp cho. Trước đó thấy người trong nhà, bất kể là thiếu gia, tiểu thư hay di nương, đều không ai đưa quà gặp mặt cả.

Đây là lấy thứ gì từ trong cái tay nải nhỏ kia ra vậy?

Hứa ma ma có chút căng thẳng lo lắng, đừng lấy ra thứ gì không ra hồn, làm mất mặt Đông Dương Hầu phủ.

Phu nhân lẽ ra nên chuẩn bị sớm một ít cho Trang thị.

Bà ta không nhịn được nhìn sang Hầu phu nhân, Hầu phu nhân hạ mí mắt không để ý.

"Vậy sao?" Lục Cẩm tò mò hỏi: "Tẩu tẩu cho ta cái gì?"

Thấy Trang Ly đưa tay ra, lại nghe Lục Cẩm hỏi, Xuân Nguyệt không thể đứng yên được nữa, lấy chiếc hộp dài giấu trong tay áo ra, mang vẻ mặt bất chấp tất cả bước lên, dâng cho Lục Cẩm.

Lục Cẩm nhận lấy, cười với Trang Ly: "Ta mở ra xem được không?"

Thường ngày nhận quà đều là cất đi, sẽ không mở ra trước mặt người tặng.

Quan hệ tốt, người một nhà có thể không câu nệ những điều này.

Trang Ly cười gật đầu: "Là hoa bất tử do ta làm."

Nghe ba chữ "hoa bất tử" có chút lạ lẫm, Hứa ma ma và các tỳ nữ khác cũng không nhịn được tò mò nhìn sang. Lục Cẩm mở hộp ra, bên trong chiếc hộp dài là một nụ hoa sen.

Vẻ mặt của mọi người đều có chút sững lại.

Tuyết Liễu càng trợn tròn mắt.

Đây!

Đây không phải là nụ hoa sen mà Trang Ly cắm trong bình hoa sao?

Đã cắm ba bốn ngày rồi!

Nàng ta còn nghi ngờ mình nhìn lầm rồi, sao lại lấy cái này làm quà tặng người khác chứ?

Nàng ta không khỏi nhìn sang Xuân Nguyệt, thấy Xuân Nguyệt gần như cúi gằm mặt vào ngực, bộ dạng không dám nhìn ai.

Xuân Nguyệt thật sự không dám nhìn ai. Vừa nãy lúc sắp ra ngoài, Trang Ly đột nhiên nói chuẩn bị quà, bảo nàng ta đi lấy một cái hộp tới, rồi bỏ nụ hoa sen trong bình hoa vào đó, lúc ấy nàng ta ngây cả người.

Cái này sao có thể làm quà được chứ?

Nếu thật sự không có quà thì đừng tặng nữa, nếu thật sự muốn tặng hoa, bảo nàng ta ra ao sen hái một đóa mới cũng được mà.

"Nó đã được ta làm thành hoa bất tử rồi." Trang Ly giải thích cho nàng ta: "Sẽ không bao giờ tàn, rất thích hợp để trưng bày."

Làm lúc nào vậy chứ? Đâu có thấy đâu, chỉ thấy thiếu phu nhân đốt hương viết chữ bên bàn. Xuân Nguyệt không cách nào ngăn cản, Hồng Hạnh lại đang đợi đi, chỉ đành ôm hộp bước thấp bước cao đi theo.

Thật là, quá mất mặt rồi.

Lục Cẩm không giống đám tỳ nữ này, không biết lai lịch của nụ hoa sen, nhưng cũng thoáng sững sờ trong giây lát, còn đưa tay sờ thử, vốn tưởng là hoa lụa, nhưng chạm vào mới biết là hoa thật.

Cả đời này lần đầu tiên nhận được món quà như vậy.

Nhưng mà, Lục Cẩm nàng ta thì tình huống nào cũng ứng phó được.

"À... Hoa sen ở hồ Xuân Thủy sắp nở rồi nhỉ?" Nàng ta nói một câu thể hiện sự quen thuộc của mình với Đông Dương Hầu phủ, rồi cười tươi nhìn Trang Ly: "Là tẩu tẩu tự tay hái cho mta sao?"

Trang Ly nói: "Nó không giống hoa sen trong ao nữa, ta đã xử lý qua rồi, muội về trưng bày lên, sẽ không bao giờ tàn."

Thật hay giả vậy? Nghe hơi kỳ lạ, nhưng mà, mặc kệ là hoa sen bình thường hay hoa sen kỳ lạ, người khác dám tặng nàng ta, thì nàng ta đương nhiên dám nhận.

"Cảm ơn tẩu tẩu." Lục Cẩm cười nói.

Trang Ly gật đầu: "Không cần khách sáo."

Còn không cần khách sáo nữa, Tuyết Liễu không nhịn được ôm ngực, đây là còn gặp A Cẩm tiểu thư người tốt tính tình tốt, chứ đổi lại là bất kỳ vị tiểu thư nào ở kinh thành, cũng đều có thể ném trả hoa lại rồi.

Lục Cẩm cười cất hộp đi.

Không biết là đã nói xong những gì cần nói, hay là cũng bị nụ hoa sen này làm mất kiên nhẫn, Đông Dương Hầu phu nhân nói: "Được rồi, con đi làm việc của con đi."

Trang Ly cũng không nói thêm gì nữa, đáp "dạ", hành lễ rồi lui ra ngoài.

Xuân Nguyệt đi theo nàng ra ngoài, Tuyết Liễu vẫn ở lại trong phòng, rèm cửa buông xuống, bên trong mơ hồ truyền đến tiếng nói cười.

"Hôm nay ở lại nhà ăn cơm, đã hấp món chim bồ câu con thích nhất rồi."

"Con còn muốn ăn cá nấu cải muối."

"Được được, làm cá nấu cải muối cho con."

...

...

Thấy Trang Ly hơi quay đầu lại nhìn, Xuân Nguyệt thầm thở dài, con gái nuôi thân thiết hơn con dâu, chuyện này cũng đành chịu thôi.

"Thiếu phu nhân, về thôi ạ." Nàng ta nhỏ giọng nhắc nhở.

Trang Ly thu lại ánh mắt, cất bước đi, lại hỏi nàng ta: "Cá nấu cải muối ngon không?"

Xuân Nguyệt kinh ngạc.