Khi Trang Ly đến chỗ Hầu phu nhân, trong viện không hề có bầu không khí căng thẳng như lúc trước nàng dự đoán là Hầu phu nhân bị uất ức ở Định An Bá phủ, các nha hoàn ra ra vào vào nói nói cười cười.
Bước vào trong phòng, có thể thấy Đông Dương Hầu phu nhân nghiêng người nằm trên giường La Hán ở gian phòng phía đông, khép hờ mắt nghỉ ngơi, vẻ mặt ôn hòa, bên cạnh là một thiếu nữ đang cầm bút viết vẽ gì đó trên bàn, còn Tuyết Liễu thì đứng bên cạnh, chỉ trỏ.
"Thêm một nét ở đây là được rồi."
"Ra là vậy."
"Trước đây tiểu thư đã dạy ta, tú nương ở nhà trước đây cũng làm như vậy."
"Ta đã nói mà, sao thấy khác với cách làm của tú nương ở nhà bây giờ."
Hai người thân mật, thiếu nữ lại gọi một tiếng nghĩa mẫu: "Con làm cho người một đôi tất, thêu loại hoa này lên."
Đông Dương Hầu phu nhân nhắm mắt nói: "Ta tuổi đã cao, tất mà còn thêu hoa, trông lòe loẹt như thế nào ấy."
"Nghĩa mẫu, người nghe con đi." Thiếu nữ nũng nịu nói: "Người không mang, chính là không thích con."
Đông Dương Hầu phu nhân mở mắt ra, bất đắc dĩ nói: "Sao lại còn uy hϊếp ta nữa?"
Các bà tử và nha hoàn hầu hạ xung quanh đều cười rộ lên: "Còn không phải do phu nhân người chiều hư đấy sao."
Trong phòng tiếng cười nói vui vẻ, hòa thuận vui mừng.
"Phu nhân, thiếu phu nhân đến rồi." Hồng Hạnh cúi đầu nói.
Tiếng cười nói vui vẻ đột nhiên im bặt.
Đông Dương Hầu phu nhân ngồi đó, chỉ cúi mắt nhìn chén canh ngân nhĩ trong tay.
Lục Cẩm thi lễ với Trang Ly, cười nói: "Tẩu tẩu mau mời ngồi."
Trang Ly nhìn nàng ta.
"Đây là A Cẩm tiểu thư nhà Định An Bá." Hứa ma ma đứng bên cạnh cười giới thiệu: "Cũng là nghĩa nữ của phu nhân chúng ta."
Đây là để giải thích cho cách xưng hô "tẩu tẩu" kia.
Trang Ly mỉm cười đáp lễ: "Chào A Cẩm muội muội."
Lục Cẩm mím môi cười, đánh giá Trang Ly: "Xét theo vai vế của Thế tử ca ca thì đương nhiên gọi là tẩu tẩu, nhưng nếu xét tuổi tác giữa ta và tẩu tẩu, nói không chừng ta còn lớn hơn một chút đó. Không biết tẩu tẩu năm nay bao nhiêu tuổi?"
Trang Ly nói: "Đến tháng tám là ta tròn mười sáu."
Lục Cẩm kêu lên "Ai da" một tiếng: "Quả nhiên nhỏ hơn ta hai tuổi." Nói rồi tiến lên dắt tay nàng mời ngồi xuống, thấy Trang Ly nhìn chiếc bàn án bên cạnh, trên đó bày giấy bút mực lộn xộn: "Ta vừa mới vẽ mẫu hoa." Lại hỏi Trang Ly: "Thường ngày tẩu tẩu thích làm gì?"
Trang Ly nói: "Cũng chỉ là đọc sách viết chữ thôi."
Lục Cẩm lại kêu "Ai da" một tiếng: "Chắc chắn là rất giỏi rồi, không như ta, chép kinh Phật mà nghĩa mẫu còn chê viết không đẹp." Vừa nói vừa cười: "Sau này để tẩu tẩu chép kinh Phật, nghĩa mẫu sẽ không chê nữa."
Đông Dương Hầu phu nhân ngước mắt nhìn nàng ta, nghiêm mặt nói: "Tâm tư toàn dùng vào chuyện lười biếng."
Tuy nghiêm mặt, nhưng trong mắt lại tràn đầy ý cười.
Lục Cẩm buông Trang Ly ra, đến bên cạnh bà: "Không lười, không lười, con về nhà sẽ chăm chỉ luyện chữ." Lại cười nói: "Sau này có thêm một người chép kinh Phật cho nghĩa mẫu, lòng thành kính lễ Phật của nghĩa mẫu lại càng thành tâm hơn."
Đông Dương Hầu phu nhân "phì" một tiếng: "Chẳng lẽ không có kinh Phật thì ta không thành tâm chắc?" Vừa nói vừa lấy ngón tay chọc nhẹ vào trán Lục Cẩm: "Cả ngày ở trước mặt ta cứ lớn lối hỗn xược."
Lục Cẩm ôm trán, luôn miệng nói không dám nữa, lại đảo mắt một vòng, nói: "Quả nhiên có tẩu tẩu rồi, nghĩa mẫu liền ghét bỏ con rồi."
Nói xong cười hì hì né tránh, Đông Dương Hầu phu nhân giơ tay định đánh thì nàng ta đã tránh được, đành chỉ vào nàng ta: "Ở trước mặt bá phụ bá mẫu con cũng dám thế này à?"
Lục Cẩm lắc đầu: "Ở đó thì con không dám, chỉ dám không biết lớn nhỏ trước mặt nghĩa mẫu thôi."
Đông Dương Hầu phu nhân bật cười thành tiếng, Hứa ma ma và các ma ma tỳ nữ khác cũng đều bật cười.
"Hết cách rồi, đều là do phu nhân chiều hư cả." Hứa ma ma cười nói.
Trong phòng lại tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, sắc mặt vốn nghiêm nghị của Đông Dương Hầu phu nhân cũng dịu đi.
Nhìn cảnh tượng gia đình hòa thuận vui vẻ này, Trang Ly ngồi đó, mỉm cười quan sát, không nói gì.
Tâm trạng Đông Dương Hầu phu nhân tốt hơn, bà nhìn về phía Trang Ly.
"Con đã vào cửa rồi, chắc hẳn Cảnh Vân đã nói cho con biết, vị thiếu phu nhân trước kia là người của phủ Định An Bá." Bà nói: "Cũng chính là tỷ tỷ của A Cẩm."
Trang Ly liền đứng dậy, đáp: "Con biết ạ." Nói rồi lại thi lễ với Lục Cẩm một lần nữa.
Lục Cẩm vội đáp lễ, nét mặt không còn vẻ tươi cười đùa giỡn như trước, mà thoáng nét đau buồn.
Đứa trẻ này cũng chỉ là cố gắng gượng cười mà thôi, tỷ phu có người mới, cũng có nghĩa là người tỷ tỷ đã khuất của nó thật sự đã trở thành quá khứ, trong lòng Đông Dương Hầu phu nhân cũng có vài phần buồn bã.
"Những người thân thích khác, đợi Cảnh Vân về, hai con hãy cùng đi gặp." Bà nói: "A Cẩm không phải người ngoài, là người một nhà, con gặp trước, nhận người muội muội này đi."
Trang Ly lại đáp "Vâng ạ".
Lục Cẩm gọi tỳ nữ của mình lại, nhận lấy một chiếc hộp gấm nhỏ, đưa cho Trang Ly.
"Quà mừng thành thân của tẩu và Thế tử ca ca, đợi đến lúc chính thức gặp mặt ta sẽ đưa sau." Nàng ta mỉm cười nói: "Cái này là tặng riêng cho tẩu, là chút tâm ý nhỏ giữa tỷ muội chúng ta."
Trang Ly đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn muội muội."
Nói rồi nàng nhìn ra phía cửa.