Chương 16

Cho nên hôn sự của Chu Cảnh Vân và Định An Bá phủ, không phải là do hoàng đế ban chỉ ép buộc, mà là lưỡng tình tương duyệt.

Lục Cẩm hiểu ý của Đông Dương Hầu phu nhân, mím môi cười, lại nhẹ nhàng thở dài: "Nhiều năm như vậy rồi, thế tử ca ca có thể buông bỏ, cũng tốt, nếu không hắn như vậy, tam tỷ tỷ dưới suối vàng cũng không yên lòng."

Trong lòng Đông Dương Hầu phu nhân vừa chua xót vừa vui mừng: "Con của ta, đa tạ con có thể nghĩ như vậy."

Lục Cẩm tựa vào vai Đông Dương Hầu phu nhân: "Thế tử là người tỷ tỷ yêu sâu đậm, thế tử sống càng tốt, tỷ tỷ mới càng vui vẻ, nghĩa mẫu người đừng lo lắng, con sẽ an ủi bá phụ."

Đông Dương Hầu phu nhân nắm chặt tay nàng ta: "Cẩm Nhi, có con, là phúc khí mà nghĩa mẫu tu luyện được."

Lục Cẩm ngẩng đầu, cười nói: "Vậy nghĩa mẫu cho con gặp tân tẩu tẩu đi."

Đông Dương Hầu phu nhân hơi sững sờ.

"Nghĩa mẫu, người cũng không dẫn nàng đến nhà, Tam thúc mẫu nói với người ta, hoài nghi là giả, căn bản không có người con dâu này, là do người chối từ, sợ chúng ta ép người tái hôn." Lục Cẩm cười nói.

Tam phu nhân này, đúng là kẻ hồ đồ, nói toàn lời nhảm nhí, Đông Dương Hầu phu nhân vừa lo lắng vừa tức giận: "Ta không dẫn nàng ta đi là vì mất mặt, chờ Cảnh Vân trở về, tự hắn sẽ dẫn đi gặp bá gia."

Lục Cẩm cười, nói: "Vậy nghĩa mẫu cho con gặp đi, con là vãn bối."

Đông Dương Hầu phu nhân có vẻ do dự: "Nàng như vậy không thể lên được mặt bàn..."

"Nghĩa mẫu, người đừng nói như vậy." Lục Cẩm trách móc, "Nàng là thê tử của thế tử ca ca, vậy trong lòng con cũng như tỷ tỷ của con rồi."

Lẽ ra phải là tẩu tẩu chứ nhỉ? Đông Dương Hầu phu nhân thoáng nghĩ, nhưng tỷ tỷ cũng nói được, những điều này cũng không quan trọng.

"Con..." Bà do dự một chút, lại thở dài, "Gặp thì gặp vậy, dù sao nàng cũng phải ra mắt mọi người."

Nói xong liền gọi Hồng Hạnh.

"Mời thiếu phu nhân qua đây."

...

...

Trong phòng yên tĩnh có chút bận rộn.

Xuân Nguyệt đặt một bộ y phục lên giá, lại nhìn hai nha hoàn khác đang giúp Trang Ly chải đầu.

Bởi vì trước đó nói Hầu phu nhân không có nhà, không cần vấn an, Trang Ly chỉ búi tóc đơn giản, lúc này đột nhiên nói muốn gặp khách, tuy không có châu báu trâm cài, nhưng tóc tai cũng phải chải chuốt gọn gàng.

"A Cẩm tiểu thư nhận Hầu phu nhân làm nghĩa mẫu." Xuân Nguyệt nhỏ giọng giới thiệu với Trang Ly, "Nàng ấy cũng là đường muội của tiên thiếu phu nhân."

Trang Ly ồ một tiếng: "Đây đúng là thân càng thêm thân, người một nhà."

Vốn là muốn thân lại nối thân thành người một nhà, nhưng trước mặt thiếu phu nhân, không tiện nói điều này, Xuân Nguyệt khẽ ho một tiếng hỏi: "Thiếu phu nhân người xem mặc bộ nào?"

Chưa đợi Trang Ly trả lời, Xuân Nguyệt lại lộ vẻ lo lắng.

"Những bộ y phục này thiếu phu nhân còn chưa thử qua, không biết có vừa người không."

Phòng may đưa tới vài bộ y phục, nhưng vẫn chưa có ai đến tuỳ theo vóc dáng mà cắt áo, dù là y phục mới, không vừa người cũng không được.

"Tuyết Liễu?" Xuân Nguyệt lại nói, nhìn quanh.

Bảo nàng ta đến phòng may gọi người tới, vạn nhất không vừa người thì người ta có thể sửa lại cho.

Hồng Hạnh đứng bên cạnh hơi ngại ngùng, nói: "Tuyết Liễu đã đến chỗ phu nhân rồi." Lại giải thích, "Đi gặp A Cẩm tiểu thư, dù sao cũng là tiểu thư nhà nàng ta."

Xuân Nguyệt không nhịn được mấp máy môi, Tuyết Liễu xét về xuất thân đúng là người Lục gia, nhưng đã theo Lục tam tiểu thư đến Đông Dương Hầu phủ, chính là người của hầu phủ rồi, còn cái gì mà tiểu thư nhà nàng ta...

Hơn nữa, lúc Tuyết Liễu còn ở Lục gia, vị A Cẩm tiểu thư này còn ở nơi khác, hai người căn bản không quen biết, bây giờ lại ra vẻ tình cảm chủ tớ sâu đậm như lớn lên cùng nhau.

Nhưng Tuyết Liễu dù sao cũng là nha hoàn do tiên thiếu phu nhân để lại, Hầu phu nhân và Thế tử thương xót thiếu phu nhân mất sớm, lại kính trọng Định An Bá phủ, nên đối với Tuyết Liễu rất khoan dung và coi trọng. Trước đây khi Thế tử không ở nhà, nàng ta nghiễm nhiên như nữ chủ nhân của cái viện này, ngay cả Mai di nương trước mặt nàng ta cũng cung kính.

Chỉ trích Tuyết Liễu là không được, không những vô dụng mà còn bị Tuyết Liễu đuổi ra ngoài.

Tuy bây giờ đã có tân thiếu phu nhân, nhưng trong lòng Hầu phu nhân và Thế tử, e rằng tân thiếu phu nhân cũng không bằng Tuyết Liễu.

Xuân Nguyệt mấp máy môi, nuốt lại lời định nói: "Xuân Hồng, cô giúp thiếu phu nhân thay y phục, ta đi gọi người ở phòng may vá đến."

Xuân Hồng đang chải đầu vội vàng đáp lời.

Trang Ly đã quay người lại từ trước bàn trang điểm: "Không cần thay y phục."

Nàng đứng dậy, nhìn y phục trên người mình.

"Người một nhà không cần khách sáo như vậy, hơn nữa, vị tiểu thư này cũng không phải đến xem y phục."

Mà là đến xem nàng.