Làn khói trắng mảnh mai, lay động, kéo dài không dứt, uốn lượn quanh cột nhà, lướt qua bình phong, khẽ ngửi nụ hoa sen trong bình.
Trang Ly cất hộp gỗ đi, hơi cụp mắt, cầm bút viết mạnh lên giấy.
"Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn, Côn chi đại, bất tri kỳ kỷ thiên lý dã; hóa nhi vi điểu, kỳ danh vi Bằng [*]..."
[*] Ở vùng biển bắc kia có loài cá, tên nó là Côn, thân của Côn không biết dài mấy nghìn dặm, rồi nó hóa thành chim, có tên là Bằng, lưng của Bằng rộng cũng dễ đến mấy nghìn dặm. Rồi khi nó tung cánh, sải cánh nó nom tựa như đám mây phủ một góc trời.
Cùng với nét chữ của nàng hiện dần trên giấy, làn khói trắng trong lư hương Bác Sơn trở nên mờ ảo, trong phòng như phủ một lớp sương mù mông lung.
-
Xuân Hồng đứng ở hành lang ngoài cửa bỗng nhiên khịt mũi.
"Các ngươi có ngửi thấy mùi thơm không?" Nàng ta nhỏ giọng hỏi.
Xuân Hương nói: "Xuân Nguyệt tìm lư hương cho thiếu phu nhân, thiếu phu nhân đang đốt hương đấy."
Xuân Nguyệt thì đã quay đầu nhìn ra sau, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ: "Nhìn kìa, hoa sen nở rồi."
Hoa sen?
Vừa rồi thiếu phu nhân bảo bẻ một cành hoa sen đến, bọn họ còn lén lút bàn tán, không cần hoa lan quý giá, lại muốn cắm nụ hoa sen, thật là quê mùa.
Xuân Hồng và Xuân Hương cũng quay đầu lại, nhìn qua cửa sổ thấy nụ hoa sen trên giá hoa, chậm rãi hé nở những cánh hoa trắng hồng tươi non.
-
Mai di nương đứng trong sảnh không nhịn được nhìn quanh bốn phía.
Chỉ mới cách hai ba ngày không đến, căn phòng này nàng ta đã thấy xa lạ.
"Thiếu phu nhân đúng là người đọc sách." Nàng ta nói, "Cả phòng đều là mùi mực thơm."
Mai di nương lại nhìn về phía giàn trồng hoa, tiếp tục khen ngợi.
"Hoa sen chưa nở cắm trong bình cũng đẹp như vậy, trước đây ta chỉ biết hoa nở mới đẹp."
Tuyết Liễu đứng bên cạnh biết nàng ta chỉ đang nói lời hay ý đẹp lung tung, nụ hoa sen có gì đẹp, còn không bằng hoa sen tàn, nhưng mà...
Ánh mắt Tuyết Liễu hơi mơ màng, nhớ đến hôm đó nàng ta từ nhà bếp trở về, ba người Xuân Nguyệt cứ khăng khăng nói nhìn thấy hoa sen nở.
Nàng ta đi xem, hoa sen rõ ràng vẫn là nụ.
Ba người kia còn ngây ngốc nói lại khép lại rồi.
Thật là nói nhảm!
Hoa sen mùa này làm sao mà nở được, huống chi đã nở rồi thì làm sao có thể khép lại!
Nàng ta chỉ có thể nói bọn họ vì thiếu phu nhân mới đến nên tinh thần căng thẳng, hoa mắt rồi.
Nàng ta đang ngẩn người, tiếng bước chân vang lên, Trang Ly từ phòng trong đi ra.
Mai di nương vội vàng hành lễ chào hỏi, lại len lén quan sát cách ăn mặc của Trang Ly, mặc váy áo màu xanh nhạt, búi tóc cao, không cài trang sức, chỉ có viên ngọc trai nhỏ bằng hạt gạo bên tai, tuy chất liệu váy áo tốt, nhưng nhìn vẫn giản dị như lúc mới vào cửa.
Nữ nhân mà, vẫn phải có trang sức tô điểm mới rực rỡ.
Nhưng phòng may vá chỉ cung cấp quần áo giày dép, trang sức đều nằm trong tay hầu phu nhân, bà không tặng cho con dâu, thì con dâu cũng chẳng có gì mà dùng, chỉ có thể tiếp tục "trần trụi".
Mai di nương suy nghĩ miên man, miệng nói: "Có nhà bếp nhỏ thật là tiện lợi, tối qua ta còn muốn một bát trứng hấp ăn khuya, trước đây không dám làm phiền nhà bếp lớn."
Trang Ly nói: "Nhưng cũng không được vượt quá định mức, vượt quá thì tự bỏ tiền ra bù vào."
Thật sự quản gia rồi à, Mai di nương cười nói: "Thiếu phu nhân yên tâm, nô tỳ tuyệt đối sẽ không làm trái quy củ."
Trang Ly gật đầu, ngồi xuống, nhận lấy chén trà Xuân Nguyệt dâng lên, nói: "Chỉ cần trong định mức, muốn ăn gì cũng không cần câu nệ."
Mai di nương vâng dạ.
Trang Ly đặt chén trà xuống: "Ngươi xuống ăn cơm đi, ta cũng phải đến chỗ phu nhân."
Tuy Đông Dương hầu phu nhân không yêu cầu nàng phải đến vấn an sáng tối hàng ngày, nhưng cách vài ngày vẫn phải đến một lần.
Lời nàng vừa dứt, Hồng Hạnh, nha hoàn bên cạnh Đông Dương hầu phu nhân, từ ngoài bước vào.
"Thiếu phu nhân." Nàng ta hành lễ nói, "Phu nhân hôm nay phải ra ngoài, người không cần qua đó."
"Hầu phu nhân đi đâu vậy?" Tuyết Liễu tò mò hỏi.
Đây là điều một nha hoàn nên hỏi sao? Trang Ly liếc nhìn nàng ta.
Hồng Hạnh cũng liếc nhìn Tuyết Liễu, dừng lại một chút: "Hầu phu nhân đến Định An bá phủ."
Không khí trong sảnh dường như có chút ngưng đọng.
Hình như thấy không ai nói gì, Mai di nương nặn ra nụ cười nói: "Phu nhân cũng thường ra ngoài giao thiệp, hôm nay thời tiết ôn hoà..."
Tuyết Liễu cắt ngang lời Mai di nương, run giọng nói: "Phu nhân đi đến Định An bá phủ để bồi tội sao?"