Chương 3.2: “Con chó hoang ở đâu tới, sủa bẩn cả tai người ta.”

Khương Phức Oánh không trả lời, tiếng thuốc trong nồi “lục bục” không dứt. Nàng bưng nồi thuốc, chắt thuốc vào bát.

Bát sứ đựng đầy thuốc nóng hổi, nàng ngẩng đầu, nhìn ánh nắng dần dần rút khỏi người nam nhân, tia sáng cam nhạt nhòa đi rồi lặng lẽ tan biến trong bóng tối.

Vẻ mặt hắn không đổi, chỉ e trong lòng thực sự nghĩ như vậy.

Khương Phức Oánh không nhịn được bật cười một tiếng, rồi nhanh chóng thu lại, giọng mang theo chút cảm khái:

“Trước đây ta thật không biết... công tử lại ngây thơ thế này.”

Cằm hắn siết chặt lại, đường nét sắc gọn, yết hầu khẽ lăn, cuối cùng vẫn không bật ra lời nào để phản bác, chỉ tiếp tục cúi đầu làm việc của mình.

Bầu không khí lại trở nên trầm mặc, như thể hai người chưa từng trò chuyện.

Thuốc đã sắc xong.

Khương Phức Oánh đặt nồi thuốc xuống, chuẩn bị đứng dậy. Vừa mới nhấc người, chưa kịp đứng thẳng, một trận choáng váng ập đến, trước mắt tối sầm.

Khung cảnh trong bếp quay cuồng trước mắt, nàng theo phản xạ muốn vịn vào bếp, nhưng lại chụp vào khoảng không. Ghế gỗ nhỏ bị chân va vào trượt trên sàn phát ra tiếng kêu chói tai, át đi tiếng rên khẽ vì đau đớn từ nàng.

Ngồi lâu trên ghế thấp, đứng dậy bị chóng mặt cũng là chuyện thường. Chỉ cần không làm đổ thuốc, có ngã cũng chẳng sao.

Nàng nhắm chặt mắt, cảm nhận thân thể đang rơi thẳng xuống với tốc độ chóng mặt.

Tiếng vải chà xát vang lên bên tai, cú ngã trong dự đoán lại không xảy ra, ngược lại, nàng rơi vào một vòng tay vững chắc, ấm áp.

Mùi thuốc hơi đắng xen lẫn hương thảo mộc dìu dịu bao phủ quanh thân. Cơ thể mảnh mai rốt cuộc cũng tìm được điểm tựa.

Bàn tay to, ấm áp đỡ lấy lưng và eo nàng đúng vào khoảnh khắc nàng sắp ngã xuống, mang theo hơi nước và ẩm ướt, để lại từng vết in trên áo nàng.

Ngay lúc nàng đứng dậy, Trường Uyên đã cảm thấy không ổn, thân thể nàng lảo đảo, thậm chí còn khẽ rên lên.

Trước khi bản thân kịp suy nghĩ, thân thể đã luyện võ bao năm của hắn có phản xạ, xoay người đón lấy nàng. Nhưng vì đôi mắt mù không xác định được vị trí, tay kia của hắn lướt qua cổ tay trắng muốt, lòng bàn tay trượt xuống, nắm lấy những đầu ngón tay vẫn còn vương hơi nóng.

Trong gian bếp nồng nặc mùi thuốc đắng, mùi hoa nhài nhè nhẹ kia lại lần nữa quẩn quanh, như dây leo quấn lấy, khẽ khàng cào một đường nơi đáy lòng hắn, rồi thoáng chốc rút đi, chẳng để lại dấu vết.

Đầu ngón tay trong lòng bàn tay hắn khẽ run, có phần hoảng loạn, giật nhẹ ra. Nữ nhân trong vòng tay hắn lúc này không còn nét đùa cợt như trước, cũng không còn vẻ dịu dàng kiên cường thường ngày.

Nàng chỉ đơn thuần là chính mình, một cách chân thật và trọn vẹn, rơi gọn vào lòng bàn tay hắn.

Theo quán tính, tay Khương Phức Oánh bám lấy cánh tay hắn, níu chặt không rời. Trong khoảnh khắc mất thăng bằng và không có chỗ dựa, hắn là điểm tựa duy nhất của nàng.

Ngực phập phồng dồn dập, mọi thứ trước mắt dần dần trở nên rõ ràng. Nàng mượn lực hơi nâng người dậy, đứng vững lại.

“... Đa tạ.”

Mặt nàng bất giác hơi nóng lên, có lẽ là trúng phải hơi nóng mùa hè, đầu ngón tay cũng run khẽ. Khương Phức Oánh bưng bát thuốc, không nói thêm lời nào mà lập tức rời khỏi cửa.

Nàng nghĩ, mình có lẽ sẽ nhớ mãi ngày hôm nay.

Nhớ lấy bàn tay to lớn kia, dù cách mấy lớp vải áo vẫn nóng rực như thiêu đốt.

Dấu nước nơi đầu ngón tay dần tan vào bát thuốc đang bốc hơi, nhưng hơi ấm nơi lưng eo thì vẫn còn đó. Vài lớp áo mỏng mùa hè theo cử động mà ma sát nhẹ ở sau lưng, hơi ngứa.

Khương Phức Oánh hít sâu một hơi, gạt đi hết thảy những ý nghĩ vẩn vơ, rồi bước vào phòng ngủ.

Không lấy làm lạ khi không thấy bóng dáng Đồng Hoa đâu, nàng vốn dĩ cũng đoán được. Chỉ thấy mẹ nàng nằm một mình trên giường, sắc mặt không yên, lông mày nhíu chặt, như thể vẫn còn đang hoảng hốt trong giấc mơ.

Thấy cảnh này, lòng nàng cũng co thắt lại. Nàng đút từng muỗng thuốc cho mẹ, rồi ngồi canh bên giường suốt cả đêm.



Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Khương Phức Oánh đã vào núi hái ít dược thảo. Nàng đi nhanh, lúc về tới nhà thì trời vẫn còn sớm.

Con đường nhỏ nơi thôn quê uốn lượn quanh co.

Nàng bước chậm lại, nhìn về cuối đường thì thấy Khâu Nhị chẳng hiểu sao lại một thân một mình ngồi ở đầu làng nói chuyện với mấy đứa trẻ.

Nàng tận mắt thấy Khâu Nhị dúi ít tiền đồng cho bọn trẻ con.

...Lạ thật, tên Khâu Nhị này thường ngày không cướp bóc là may, sao hôm nay lại hào phóng thế? Bị dở người rồi chắc?

Nàng không muốn chạm mặt với hắn bèn rẽ lối nhỏ đi vòng đường khác về. Lúc nàng vòng vèo trở về đến cổng nhà, đã thấy mấy đứa trẻ đứng nhảy nhót trước cửa, la hét ầm ĩ.

Cổng sân đóng kín, bọn trẻ không vào được. Hàng rào do cha nàng tự tay dựng năm xưa giờ bị đám trẻ nghịch ngợm kia kéo nghiêng ngả. Khương Phức Oánh bước nhanh tới, quát lớn:

“Làm gì đó?!”

Thấy nàng quay về, đứa lớn nhất lập tức ló đầu ra kêu lên: “Tới rồi, tới rồi!”

Mấy đứa trẻ đối mặt nàng, đồng thanh hát:

“Khương nương tử, muốn hán tử. Nuôi nam nhân, Oan nghiệt quá!”

“Khương nương tử......”

Trong đầu nàng như có thứ gì đó nổ tung. Khương Phức Oánh cảm thấy đầu ong ong, đôi tay như bốc lửa, chiếc gùi sau lưng chưa bao giờ nặng nề đến thế. Nàng cũng chưa từng nghĩ, những giọng hát non nớt tưởng chừng vô tư kia, khi tụ lại lại có thể chói tai đến vậy.

Tiếng trẻ con trong trẻo, âm lượng lại lớn. Không biết chúng đã hát ở cổng bao lâu, giờ lại đồng thanh vang lên.

...Ồn vậy, không biết A nương có nghe thấy không?

“Các ngươi!”

Nàng còn chưa nói hết câu, thì cánh cổng sân vốn đóng chặt bỗng “rầm” một tiếng mở ra, làm mấy đứa trẻ đứng đó đều giật mình.

“Về rồi à?” Trường Uyên đứng ngay cửa: "nhìn” về phía nàng: “Vào đi.”

Động tác bất ngờ của hắn cắt ngang bài hát của lũ trẻ. Thân hình cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng, những thứ này đối với mấy đứa trẻ còn chưa mọc hết răng sữa mà nói, đúng là đầy tính uy hϊếp.

Nhưng... hắn không nhìn thấy.

Không biết là đứa nào phát hiện ra trước, một đứa trẻ hét lớn:

“Hắn mù mà, hắn mù đấy! Không phải sợ đâu!”

Trẻ con ở độ tuổi này còn chưa phân biệt được đúng sai, một khi tụ lại với nhau, rất dễ bị kẻ dẫn đầu xúi giục làm theo.

Thấy bọn trẻ lại định cất giọng hát, Khương Phức Oánh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, nàng kéo vài đứa chặn ở cửa ra, lớn tiếng quát:

“Ai bảo các ngươi đến đây? Ai cho phép các ngươi làm cái trò này...”

“Là ta đấy.” Giọng người tới uể oải vang lên: “Khương cô nương à, nếu không phải hôm qua ta quan tâm cô, hỏi han vài người trong làng thì còn chẳng biết cô lại nuôi trai lạ trong nhà đấy.”

Khương Phức Oánh mang Trường Uyên về nhà đã được một thời gian, nhưng vì hắn bị thương cần tĩnh dưỡng nên vẫn luôn ở ẩn không ra ngoài, nên rất ít người hay biết.

Người biết, chỉ có nhà nàng và nhà Đồng Hoa.

“Dù sao thì ta cũng phải đến xem cho rõ...” Khâu Nhị đứng đó cười cợt: “Bảo sao Khương muội muội của chúng ta chẳng cần tương lai tốt đẹp với nhà họ Trương, hóa ra là bị một tên mặt trắng vô danh quyến rũ rồi. Không biết hắn từ đâu chui ra, việc nhơ nhớp như thế mà ngươi cũng làm được sao?”

Hôm nay Khâu Nhị không dẫn theo tay chân, một mình đứng giữa đám trẻ con bị hắn mua chuộc, bao vây quanh Khương Phức Oánh, không cho nàng vào nhà.

“Phì!” Khương Phức Oánh không hề sợ hắn: “Nhơ nhớp á? Ngươi cũng có tư cách nói chuyện nhơ nhớp à? Trước hết mặc quần áo cho đàng hoàng rồi hãy nói! Đã lớn đầu rồi mà chẳng biết mặc đồ cho tử tế, mất mặt không?”

Nàng muốn vào nhà, bọn trẻ căng mặt cản đường. Khâu Nhị nghe vậy liền cười cợt nói:

“Cho nên mới nói ‘Khương nương tử, muốn hán tử’ đâu sai, ai đời nữ nhân chưa gả chồng mà suốt ngày nhìn chằm chằm áo quần nam nhân thế?”

“Hay là... Khương muội muội cũng để mắt đến ta rồi? Cái tên mù kia không thỏa mãn được cô... Aaa!!”

Cho dù Khương Phức Oánh có kiên cường thế nào, cũng không chịu nổi loại lời dơ bẩn nói thẳng vào mặt như thế. Đầu nàng nóng bừng, gần như mất hết lý trí. Nhưng đúng lúc ấy, nàng nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Khâu Nhị vang lên khiến người ta kinh hãi.

Mấy đứa trẻ sợ hãi tản ra, nhìn về phía phát ra tiếng hét.

Nam nhân kia trên mặt không có quá nhiều cảm xúc, chỉ có chút chán ghét hiện rõ.

Rõ ràng là không nhìn thấy, vậy mà hắn lại nắm chuẩn vào cánh tay mà Khâu Nhị vừa định đưa về phía Khương Phức Oánh.

“Rắc rắc” hai tiếng vang lên, sắc mặt Khâu Nhị trắng bệch, cả người mềm oặt như con lươn trơn tuột, ngã lăn ra đất. Chỉ còn một cánh tay bị giữ chặt trong bàn tay trông gầy guộc của Trường Uyên, biến dạng hoàn toàn.

“Ở đâu chui ra cái loại chó hoang này.” Hắn lại “nhìn” về phía nàng, giọng nói vẫn lãnh đạm như cũ: “Sủa bẩn cả tai người ta.”



Lời tác giả:

Hu hu hu, mọi người đọc đến đây rồi nè, có thể cho tác giả một lượt theo dõi được không!

-còn tiếp-