Người trong phòng đã tỉnh, nghe tiếng nàng vào thì khẽ hé môi, nhưng không nói gì.
“Dậy rồi à.”
Khương Phức Oánh lén nhìn người kia một cái, đặt bát cơm lên bàn nhỏ: “Ăn đi, không tính tiền đâu.”
Phòng bên ánh sáng lờ mờ, chỉ nghe tiếng sột soạt khẽ vang lên, nam nhân nửa nằm trên giường chậm rãi ngồi dậy, từ trong bóng tối bước ra, lần mò tiến về phía trước.
Khương Phức Oánh rốt cuộc cũng không thể thờ ơ, bước lên vài bước đỡ lấy hắn.
Vừa đến gần, mùi thơm thoang thoảng của hoa nhài vương lên từ cánh tay nàng, quấn lấy hắn như sợi chỉ mềm trong thế giới không ánh sáng, tựa như điểm dẫn duy nhất.
Đến bên bàn, hương cơm canh trộn lẫn vị đắng của thuốc, còn hương nhài thì bị át đi, chẳng còn lần ra được nữa.
Nam nhân nâng bát, khẽ nói cảm ơn.
Nàng ngồi ngay cạnh, không lòng vòng gì: “Sáng nay ta có lên huyện hỏi thăm rồi, không nghe nói nhà nào bị lạc mất người cả.”
“Không nghe được cũng là lẽ thường, làm phiền Khương nương tử rồi.”
Hắn khẽ gật đầu: “Chỉ là chuyện này không tiện để người khác biết...”
Khương Phức Oánh khẽ “ừ” một tiếng, không nói thêm nữa.
Nàng quả thực mệt rồi, chỉ có trong căn phòng sáng tối lẫn lộn này, nàng mới có thể buông lỏng mặt mày, không cần bận tâm đến sắc mặt người khác.
Tiện tay cầm tán lá tươi làm quạt phe phẩy, vài sợi tóc mai rủ bên má khẽ lay theo gió, nàng đưa tay vén lại sau tai, ngẩng mắt nhìn người trước mặt.
Người nam nhân có nét mặt sắc sảo, do không thấy được nên trong mắt thiếu đi thần sắc. Cặp mày kiếm lẽ ra toát lên khí thế lạnh lùng, nhưng lại bị ánh mắt u tối làm dịu đi mấy phần, trông ôn hòa hơn.
Khuôn mặt tuấn tú, đường nét cằm rõ ràng, là dáng vẻ mà Khương Phức Oánh chưa từng gặp.
Nhưng điều gây chú ý hơn cả là khí chất thanh đạm kia, dù chỉ khoác trên mình tấm áo vải thô sờn cũ cũng không thể che lấp được.
Thân có thương tích mà vẫn ngồi thẳng, áo hơi chật, phần lưng rộng bị gò bó trong vải cũ, hơi căng ra.
Tay áo xắn đến khuỷu, cánh tay rắn chắc, đường nét rõ ràng, mỗi cử động đều thể hiện sức mạnh ẩn tàng. Dùng bữa cũng rất chậm rãi, cử chỉ như người từng được dạy dỗ nghiêm cẩn trong nhà quyền quý.
Dù sao hắn cũng không thấy, ánh mắt nàng chẳng cần giấu giếm, cứ thế chậm rãi lướt trên người hắn, cuối cùng dừng lại ở một nốt ruồi không mấy nổi bật trên cánh tay.
Cánh tay ấy vững chãi như thế... hẳn là người từng học võ nhỉ?
Khương Phức Oánh thầm nghĩ vu vơ.
“Khương nương tử hôm nay tâm trạng không tốt à.”
Câu nói bất chợt kéo nàng về hiện thực, nàng nhìn hắn.
Không phải câu hỏi, mà như khẳng định.
Khương Phức Oánh thoáng chột dạ, phản ứng theo bản năng: “Không có.”
“Nếu không có thì thôi!” Hắn cũng không gặng hỏi, nâng bát thuốc uống hết, rồi lại cảm nhận được hương nhài vừa rồi thoang thoảng bay tới:
“Khương nương tử nếu gặp chuyện khó, chỉ cần tại hạ giúp được, nhất định sẽ dốc sức.”
-còn tiếp-