Chương 1.4: “Được nhà họ Trương để mắt tới là phúc của ngươi đấy!”

“Về rồi ạ.” Nàng đáp vọng vào, gương mặt chẳng có bao nhiêu vui vẻ, đưa tay day trán, mệt mỏi nói:

“A nương, con đi nấu cơm trước, lát là có ăn.”

Khép chặt cửa bếp, trái tim đang đập loạn cũng dần bình ổn.

Khương Phức Oánh khẽ nhắm mắt, hàng mi cong rợp che in bóng xuống gò má, hàng lông mày như trăng non khẽ nhíu lại, đầy vẻ bực bội.

Mẫu thân sức khỏe vốn không tốt, nàng không muốn để bà biết mấy chuyện phiền lòng này.

May hôm nay còn kịp ngăn lại, nếu để bà nghe thấy những lời bẩn thỉu kia... thật không biết sẽ ra sao nữa.

Thời gian đã trôi qua lâu, Khương Phức Oánh nhóm bếp, khói trắng bốc lên từ chảo dầu nóng, muôi gỗ đảo liên tục, mùi thơm xen lẫn tiếng “xèo xèo” lan khắp căn bếp nhỏ.

Giữa tiết hè oi bức, bếp than cháy rực khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Nàng xắn tay áo, lộ ra cánh tay trắng mịn như củ sen.

Tay áo quệt ngang trán, để lộ khuôn mặt ửng hồng, mồ hôi lấm tấm.

Dù khói dầu nghi ngút khiến nàng hơi nhíu mày, nhưng cũng không thể che lấp vẻ thanh tú.

Nàng dọn cơm xong, gọi một tiếng: “A nương, ăn cơm thôi ạ.”

Cả buổi sáng bận rộn, bụng cũng đói đến kêu réo, mãi đến khi ngồi xuống, mới thật sự cảm thấy được nghỉ ngơi.

Hai món ăn đơn giản nhưng cũng có thịt, còn hấp thêm chén trứng hấp.

Một bữa cơm thơm ngọt dễ ăn, nàng ăn cùng trứng hấp hết một bát cơm, nỗi ấm ức trong lòng mới vơi đi đôi phần.

Mẫu thân nàng là La Từ Quân thấy sắc mặt nàng khá hơn một chút, mới dè dặt hỏi: “Sao nay về muộn thế? Có chuyện gì à...”

“Đồng Hoa đi cùng con lên trấn, nó muốn xem trâm, nên về hơi trễ.”

Phức Oánh cụp mắt nhìn bát cơm, giọng điệu thản nhiên.

La Từ Quân nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

“A nương chỉ sợ mấy người đó lại đến làm phiền con.”

Cả làng đều biết, con gái nhà họ Giang từ nhỏ đã xinh xắn, càng lớn càng lộ vẻ yêu kiều.

Trong làng luôn có những kẻ rỗi hơi bám theo, quấy nhiễu mãi không dứt.

Từ ngày Khương phụ mất, cuộc sống càng thêm khó khăn.

Nếu không nhờ hàng xóm thân thiết, thường giúp đỡ, e rằng đã chẳng thể gắng gượng đến hôm nay.

Về chuyện lần này...

Ánh mắt của Khương Phức Oánh mềm lại, nàng khẽ cong môi cười: “Lần trước bị chú Lưu đánh cho một trận nên thân, dạo này cũng biết an phận hơn rồi, a nương đừng lo lắng quá.”

La Từ Quân trông vẫn còn trẻ, nhưng thần sắc đã lộ vẻ mỏi mệt, đôi mắt cụp xuống. Trên đầu chỉ cài một cây trâm ngọc giản dị, tuy mộc mạc nhưng gọn gàng.

Bà chỉ nhẹ nhàng đặt hai tay lên tay con, giọng nói yếu ớt mà dịu dàng: “A nương chẳng có bản lĩnh gì, chỉ mong con được sống bình yên.”

Khương Phức Oánh không đáp, thu dọn bát đũa, cũng chẳng quay đầu lại: “A nương nghỉ ngơi đi ạ, lát nữa thuốc chín con sẽ mang vào.”

Nàng không muốn để lộ tâm trạng sa sút trước mặt mẫu thân, mím môi, bê phần cơm đã chia sẵn cùng với bát thuốc vừa nấu xong, đi về phía căn phòng bên cạnh.

Sân nhà họ Khương khá rộng, lúc này mặt trời lên cao. Khương Phức Oánh đưa tay che ánh nắng, nhanh bước đẩy cửa vào phòng nhỏ.

-còn tiếp-