Chương 1.3: “Được nhà họ Trương để mắt tới là phúc của ngươi đấy!”

Khưu Nhị chưa kịp nói gì, phía sau đã có một tên đàn em chịu không nổi, nhổ nước bọt:

“Nói thế không đúng rồi, nhà cô nương thế nào ai chẳng rõ? Lang quân nhà họ Trương là người tốt, người ta nói rồi, chỉ cần cô nương chịu gả, bệnh của mẫu thân nàng ấy sẽ có người lo. Với Trương lang quân thì đó chỉ là chuyện nhỏ.”

Đám người vòng qua, giọng điệu trơn tru lấc cấc: “Đừng có mà không biết điều, cái phúc này chẳng phải ai cũng có đâu đấy.”

Khương Phức Oánh gắng gượng bình tĩnh, cố giữ cho giọng nói không run:

“Ghen tị à?”

“Nếu thích thì các ngươi đi mà gả, đừng đến quấy rầy ta.”

Nàng hít sâu, cố đè nén nghẹn ứ trong l*иg ngực: “Mau về nói với Trương lang quân, bảo hắn bỏ cái suy nghĩ đó đi. Đừng uổng công vô ích nữa.”

“Con mẹ nó, ngươi không hiểu tiếng người à? Biết nhà họ Trương có địa vị gì không? Chọc giận họ, cái mạng nhỏ của ngươi cũng chẳng đủ đền đâu!”

Khưu Nhị vừa hăm dọa, vài người đứng xem lập tức lùi lại vào trong sân nhà mình. Không phải họ không muốn ra mặt, mà là loại người như vậy dây vào chỉ tổ rước họa vào thân.

Xung quanh bắt đầu có tiếng bàn tán rì rầm.

Máu trong người Khương Phức Oánh dường như dồn hết lên đầu, trời đất quay cuồng, nàng đột nhiên cảm thấy hoa mắt.

“Giữa ban ngày ban mặt, ta xem thử xem ai dám đυ.ng đến cái mạng nhỏ của ai!”

Một giọng nam trung niên vang lên từ trong đám đông:

“Cũng để ta xem thử, con dao này có cắt được cái lưỡi thối của ngươi không!”

Sắc mặt Khưu Nhị lập tức thay đổi.

Không biết cha của Đồng Hoa đã tới từ lúc nào.

Ký ức từng bị ông rượt đánh năm xưa như sóng trào ập về, khiến gáy hắn lạnh toát.

Khương Phức Oánh xoay người, khẽ gọi một tiếng: “Lưu thúc.”

Người kia khẽ đáp một tiếng vững vàng khiến trái tim đang treo lơ lửng của nàng từ từ trầm xuống.

Nàng nhìn Đồng Hoa chạy về mồ hôi ướt đẫm, nở nụ cười khó nhọc.

Lưu thúc cầm con dao mổ heo trong tay, mùi máu tanh còn vương trên người, rõ ràng bị con gái lôi đến, chưa kịp thay đồ.

Người ông to lực lưỡng, bụng hơi phệ, đứng đó trông như một ngọn núi lớn. So với bọn lang thang đầu đường xó chợ kia, đúng là một trời một vực, mới nhìn thôi đã khiến lũ đàn em của Khưu Nhị mềm cả chân.

“Khưu ca...” Một tên nuốt nước bọt: “Hay là thôi đi, chỉ đến đưa đồ thôi mà... có đáng làm lớn chuyện vậy không.”

“Đúng đó, đưa đồ thì liên quan gì đến chúng ta.”

Khưu Nhị đảo mắt một vòng, không muốn thừa nhận mình sợ.

Nhưng khó khăn lắm mới vớ được cái cớ, hắn chỉ tay bảo người đặt đồ xuống, lớn tiếng nói:

“Ông đây để rương lại đây, ai muốn thì lấy! Đến lúc nhà họ Trương trách tội, từng này người đều thấy rõ, là nàng ta không chịu nhận!”

Con dao mổ heo trong tay Lưu thúc phản chiếu ánh sáng lạnh loáng, khiến cả đám dựng đứng tóc gáy.

Ký ức từng bị đánh nhừ tử khi quấy rối Đồng Hoa và Phức Oánh ngày trước còn rành rành.

Chúng chửi thêm vài câu, rồi cũng biết điều mà rút lui, chẳng dám dây dưa nữa.



Khương Phức Oánh trở về nhà, đóng cổng viện.

Bên trong vang lên tiếng mẫu thân: “A Oánh, con về rồi à?”

-còn tiếp-