Trời vừa hửng sáng, ánh sáng yếu ớt len lỏi chiếu vào.
Tiếng gà gáy kéo dài nghe ỉu xìu thiếu sức sống, chẳng còn tinh thần như mọi ngày.
Khương Phức Oánh trở mình, nằm trên giường thở dài một hơi.
Nàng đã hai đêm liền không ngủ yên, quầng thâm dưới mắt rõ ràng, cả người ủ rũ, uể oải.
Lúc đầu cứ trở mình mãi không yên, luôn cảm thấy mình có phần quá vội vàng. Vừa gặp đã nói trắng ra ý định, thiếu hẳn sự dẫn dắt về mặt cảm xúc, không có chút nào phong thái ung dung tự tại, từng bước khống chế cục diện như trong tưởng tượng.
...Có lẽ khí độ của nàng vẫn chưa đủ tốt. Nàng không muốn thể hiện ra vẻ như bản thân không thể sống thiếu chàng, như vậy thực sự quá mất mặt.
Nhưng nếu tỏ ra quá cao ngạo, thì lại chẳng khác gì nhà họ Trương ỷ thế hϊếp người. Tuy nàng không được dạy dỗ theo khuôn phép khuê các của nhà quyền quý, nhưng cũng tuyệt đối không làm ra chuyện như vậy.
Thật khiến người ta đau đầu.
Khương Phức Oánh vò vò tóc, chỉ cảm thấy tình cảnh này rất giống những năm trước khi còn non nớt, giận dỗi với Đồng Hoa.
Hai người trước mặt thì phồng mang trợn má, sau lưng lại ôm nhau khóc một trận. Khương Phức Oánh tính tình dịu hơn Đồng Hoa, không nói ra được những lời nặng nề, đêm đến chỉ biết nghiến răng mà thầm hận, thề rằng lần sau nhất định phải chuẩn bị sẵn kịch bản để ra tay trước.
Nhưng cũng chỉ mấy ngày sau là làm hòa. Đồng Hoa nóng tính nhưng không để bụng, trong sáng vô tư; Khương Phức Oánh lại hiền dịu, chẳng thể chống lại vài câu làm nũng của Đồng Hoa. Hai người nói chuyện xong là lại vui vẻ chơi đùa cùng nhau.
Nhưng chuyện với Trường Uyên...
Chẳng lẽ lại tìm đến chàng, nói: “Hôm qua thật xin lỗi, ta biểu hiện không được tốt lắm, tối nay chúng ta thử lại một lần nữa?”
Thế thì quá là hoang đường rồi!
Khương Phức Oánh lại trở mình, mơ mơ màng màng suýt chút nữa lăn xuống giường.
Thật sự không ngủ nổi nữa. Nàng lê lết ngồi dậy, tùy tiện rửa mặt một cái, búi tóc rồi bước ra ngoài, bốc một nắm thóc đi cho gà ăn.
Đã nhiều ngày nàng không ngủ ngon, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm bát gạo nhỏ lắc qua lắc lại, tiếng hạt lúa va vào thành bát vang lách cách, vọng lại trong sân nhỏ yên ắng.
Đàn gà trong sân đã quen với người, chẳng còn sợ sệt, đi lại lượn lờ quanh nàng. Nàng mơ hồ nhìn sắc trời, rắc lúa một cách lơ đãng, tiếng gà gáy từ lâu đã im bặt, chỉ còn lại tiếng mổ thóc lục cục, hòa cùng tiếng bát rung nhẹ trong tay, bỗng dưng cũng thấy náo nhiệt đôi phần.
“Cho ăn nhiều vậy, chúng ăn hết được không?”
Giọng nói quanh quẩn trong đầu nàng cả đêm bỗng vang lên phía sau, khiến Khương Phức Oánh giật mình quay đầu lại.
Nam nhân đứng đó nét mặt ôn hòa, áo quần đã chỉnh tề, không chút vẻ mệt mỏi, chỉ còn lại sắc mặt nhợt nhạt của người mới khỏi trọng bệnh. Đôi mắt vẫn vô thần, ánh nhìn rũ xuống, thần thái không còn nghiêm trọng như hôm qua, giống như đang tán gẫu chuyện nhà.
Bước chân hắn vốn đã rất nhẹ. Khương Phức Oánh nhớ đến sự lúng túng hôm qua, cố làm ra vẻ thoải mái đáp: “Chắc ăn hết... chắc là ăn được thôi.”
Sự ngượng ngùng muộn màng rốt cuộc cũng bò lên mặt nàng. Nàng cố ý bốc thêm một nắm thóc để che giấu điều gì đó, nhưng lại nhớ đến lời Trường Uyên vừa nói, tay cầm thóc khựng lại trên miệng bát, chỉ gượng gạo gẩy nhẹ vài hạt.
Trường Uyên mặt mày điềm đạm, lần theo hàng rào bước đến gần nàng, một tay nhẹ nhàng vịn vào hàng trúc, bước chân thảnh thơi như đang dạo chơi trong sân. Tới trước mặt nàng, hắn đưa tay ra, ý bảo muốn cầm lấy cái bát nhỏ ấy.
“Là ta đường đột, vừa nãy vô ý khiến cô nương giật mình.”
Trường Uyên nói chậm rãi, giọng nói êm dịu như viên sỏi được nước suối mài nhẵn, âm thanh trong trẻo lan vào tai, khiến lòng người cũng an ổn thêm mấy phần.
Khương Phức Oánh nghe thấy hai chữ “đường đột” kia, lông mày khẽ giật.
Hôm qua, nàng cũng đã nói là nàng đường đột.
Khi trong lòng không chắc chắn, chỉ đôi ba từ đơn giản cũng đủ khiến tim run lên bần bật, thấp thỏm mãi chẳng yên.
Nàng mơ hồ đáp một tiếng “Không sao”, ánh mắt lảng đi, không nhìn hắn nữa.
Trường Uyên lại mở lời, đột nhiên hỏi: “Lũ gà này mỗi ngày ăn bao nhiêu?”
Khương Phức Oánh tưởng hắn chỉ đang cùng nàng tán chuyện, thuận miệng đáp: “Mỗi ngày hai ba nắm là đủ. Lúc rảnh rỗi thì vãi thêm một ít, ngày thường chúng tự tìm sâu và hạt cỏ ở sau vườn, không cần quá bận tâm.”
Trường Uyên khẽ gật đầu: “Nhớ rồi. Việc này không khó, không cần dùng mắt, sau này tại hạ sẽ nhớ.”
Sau này...
Khương Phức Oánh nhìn về phía hắn, giọng khẽ khàng: “Vậy là... chàng nghĩ kỹ rồi?”
Đêm qua nàng bảo hắn cứ suy nghĩ thêm, cũng chẳng phải là đang cho chính mình thêm thời gian sao?
Nàng còn chưa nghĩ thông, vậy mà hắn lại là người đưa ra câu trả lời trước.
Sắc mặt Trường Uyên không biến đổi, chỉ là thần sắc có phần thả lỏng, thản nhiên nói: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Đã nhận lời, sao có lý do để đổi ý? Cô nương đã có ơn cứu mạng với tại hạ, chỉ riêng điều này cũng đủ để tại hạ hồi báo. Còn nhiều hơn thế...”
“Đủ rồi, đủ rồi.” Khương Phức Oánh cúi đầu, có chút ngượng ngùng khi nghe: “... Biết rồi, đừng nói nữa.”
Trường Uyên mím môi, khóe môi hơi nhếch lên. Tựa như nở một nụ cười nhạt, chỉ là không rõ vì sao lại cười.
Khương Phức Oánh hai má đỏ bừng, xoắn xoắn vạt áo: “Nhưng y phục ta vẫn chưa sửa xong... Ta vốn định sửa xong rồi mới hỏi huynh.”
“Cô nương có sửa xong rồi hỏi, tại hạ cũng sẽ đưa ra câu trả lời như vậy. Chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”
Khương Phức Oánh hơi ngưng mắt, nhìn hắn một hồi.
Móng tay tròn trịa sạch sẽ, lúc này đang cầm bát thóc, đầu ngón tay không tránh khỏi dính phải thứ không thuộc về hắn. Như thể một nhân vật trong tranh bước vào nhân gian, lưu lạc chốn dân thường, giờ đây lại muốn ở lại cùng nàng sống nơi này.
Nàng khẽ “ừm” một tiếng, không nói thêm gì.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa cộc cộc, Khương Phức Oánh nhìn Trường Uyên, rồi nghe tiếng Đồng Hoa ồn ào bên ngoài, lập tức bước nhanh tới mở cửa.
Trường Uyên “nhìn” theo hướng nàng rời đi, vạt áo khẽ lay động.
Đã quyết định rồi thì hắn sẽ không thay đổi dễ dàng. Cánh bồ công anh tưởng chừng sắp ngạt thở giữa làn sương mù cuối cùng cũng tìm được nơi đáp xuống, nơi ấy sinh động và nhẹ nhàng nhất trần gian.
Trời sáng rõ, nhưng không đẹp như những ngày trước, mây âm u, như thể sắp mưa. Khương Phức Oánh cho gà ăn xong thì cùng Đồng Hoa trở về phòng. Không rõ là tâm trạng gì, nàng nhìn Trường Uyên vài lần, nhưng cuối cùng vẫn không căn dặn gì, thậm chí chẳng nói thêm một câu.
Hôm qua, Đồng Hoa nghe nàng nói muốn “mạnh dạn cầu hôn” thì hứng thú vô cùng. Tối qua nằm trên giường đoán tới đoán lui cả đêm, sáng sớm hôm nay vừa tỉnh là chạy tới ngay.
Lúc này nhìn hai má ửng hồng của Khương Phức Oánh, nàng reo lên không ngớt: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi! Không biết khi nào mới được uống rượu mừng đây... Ai chà, không chừng chẳng mấy chốc là ta được làm nương đỡ đầu cho hài tử mất!”
“Chỉ toàn nói nhảm!”
-còn tiếp-