Chương 7.2: Ánh mắt bỏng rát.

Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.

Ngọn đèn dầu khẽ lay động, hai bóng người in trên vách tường, bị những đống đồ lặt vặt chất đống nơi góc nhà kéo dài, vặn vẹo, trông chẳng còn giống hình người.

Khương Phức Oánh lặng lẽ nhìn bóng hai người đang quấn lấy nhau, rõ ràng hai người đứng cách xa, chỉ vừa chạm tay một chút đã lui về vị trí cũ, vậy mà bóng lại cứ quấn quýt không rời?

Trường Uyên không nhìn thấy hành động của nàng, cũng chẳng thể tưởng tượng vẻ mặt nàng lúc này ra sao.

Khi tay nàng chạm vào hắn, bao nhiêu lời từ chối đã sắp xếp sẵn trong đầu lập tức tan biến thành khoảng trống, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.

Sao tay nàng lại lạnh như vậy?

Chẳng rõ vì sao, cũng chẳng hiểu lý do gì, hắn bỗng nhiên cảm thấy lòng nàng không hề vững vàng và thản nhiên như biểu hiện bề ngoài.

Lông mày Trường Uyên khẽ giãn ra, Khương Phức Oánh vẫn đang nhìn hắn, thấy vậy cứ tưởng hắn đã động lòng, bèn thừa thắng xông lên:

“Chàng cũng không cần phải thẹn thùng, dù sao lúc ta nhặt chàng về, thứ nên thấy không nên thấy cũng đều thấy cả rồi...”

Khương Phức Oánh đưa ra sát chiêu: “Mọi chuyện của chàng... đều do ta chăm sóc. Dù thế nào ta cũng là ân nhân cứu mạng, theo như trong thoại bản, chàng nên...”

Trường Uyên nhíu mày: “Lấy thân báo đáp à?”

Khương Phức Oánh: “Biết ơn báo... đúng, đúng rồi, lấy thân báo đáp!”

“Quả nhiên, nói đến giác ngộ, vẫn là chàng hiểu chuyện, biết điều nhất.” Khương Phức Oánh nghe thấy câu đó, thật cảm thấy tất cả những lời dài dòng tối nay đều dư thừa, chẳng bằng một câu “lấy thân báo đáp” mà bắt Trường Uyên phải thuận theo!

“Tại hạ không hiểu chuyện, càng không biết điều.”

Trường Uyên mở lời, đôi mắt mờ đυ.c không ánh sáng thẳng tắp nhìn về phía Khương Phức Oánh.

Mắt hắn có hình dáng rất đẹp, nhưng con ngươi tối đen lại không có chút ánh sáng nào, phản chiếu lại hình bóng nàng cũng mang theo vài phần lạnh lẽo.

Tim Khương Phức Oánh trĩu xuống, trái tim treo lơ lửng suốt nãy giờ rơi thẳng xuống đất, vỡ tan.

Nàng cúi đầu: “... Là ta đường đột.”

Khương phụ mẫu đều là người ôn hòa, hiền hậu, nàng cũng bị ảnh hưởng, dịu dàng mềm mỏng, chưa từng làm ra việc ép buộc người khác.

Lời đã nói đến mức này, hắn vẫn không bằng lòng, thì nàng cũng không còn cách nào khác.

Những ngón tay thon siết lại: “Nếu chàng không muốn cũng không sao, dù gì chuyện này là do ta đường đột. Chàng cứ từ từ, không cần để tâm đến cảm nhận của ta... cũng không cần vội từ chối, cứ suy nghĩ thêm.”

Dù sao trong lòng vẫn ôm một chút hy vọng.

“Còn nữa, ta không phải hạng người hẹp hòi, chàng cũng đừng lo từ chối ta sẽ đuổi chàng đi. Đã cứu chàng, mà chàng cũng giúp ta, vậy chúng ta xem như là bạn...”

Khương Phức Oánh nhấn mạnh hai chữ cuối cùn: “Chàng mất trí, lại mù lòa, hiện giờ xem như là kẻ yếu. Nếu không có nơi nào để đi, thì cứ ở lại nhà ta, đợi chàng bình phục rồi ta sẽ giúp chàng tìm một việc gì đó để làm, sau này cũng dễ sống hơn.”

Phụ thân nàng chưa bao giờ răn dạy nàng bằng lời, nhưng qua hành động đã xem như dạy nàng nên đối đãi thế nào với người bệnh. Lòng nhân từ của người làm y, nàng tuy không phải y giả, nhưng tự cho mình một tấm lòng từ tâm.

Nàng đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng để bị từ chối thẳng thừng.

Sắc mặt Trường Uyên thực sự chẳng giống như người sắp gật đầu. Dù nàng có để ý kỹ đến đâu, quan sát tinh tế cỡ nào, cũng...

“Khương nương tử, tại hạ... chưa từng nói là từ chối.”

Trường Uyên bỗng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng truyền vào tai, giữa đêm tối khiến lòng người rối loạn, nghe vào như không thật:

“Như vậy... cũng được.”

“...Hả?!”

Chiếc ghế đẩu bên chân bị động tác luống cuống của nàng đá trúng, phát ra âm thanh va chạm.

Khương Phức Oánh hoảng hốt cúi người dựng lại, tóc mái trong lúc hỗn loạn rũ xuống che đi gương mặt đang nóng bừng, làm mờ cả tầm nhìn lẫn cảm giác. Nàng vội vã hất ra, giọng cũng không kiềm được mà cao lên.

“Chàng đồng ý rồi?”

Nam nhân khẽ gật đầu, đầu ngón tay nhẹ gõ lên mặt bàn.

“Lý do của Khương nương tử rất đầy đủ...” Hắn nói: "Đã thuyết phục được tại hạ. Nghĩ kỹ lại, thực sự chẳng có lý do gì để từ chối.”

Ngón tay hắn thon dài, mu bàn tay lộ ra sắc xanh nhạt, có thể tưởng tượng khi dùng sức sẽ căng chặt đến mức nào. Nhưng lúc này đang buông lỏng đặt lên mặt bàn, cách lớp áo nàng khâu suốt một ngày một đêm cũng chỉ còn khoảng cách một đốt ngón tay.

Chạm tay là có thể chạm tới.

Hắn đồng ý rồi, nhưng người luống cuống lại là nàng, thật chẳng công bằng gì cả.

Khương Phức Oánh cảm thấy đầu óc choáng váng, có lẽ vì mấy đêm liền không ngủ tử tế. Nàng cẩn thận cất kỹ giấy chứng nhận đất, ôm lấy bộ y phục, vội vàng nói:

“Chuyện này, chàng cứ suy nghĩ thêm... Hôm nay muộn rồi, y phục còn phải sửa lại đôi chút... Ngày mai, ngày mai ta lại đến hỏi chàng.”

Nàng nói xong liền mở cửa lao ra ngoài, bước chân lảo đảo, chẳng còn nhẹ nhàng như lúc đến nữa, giống như bay về phòng mình, rồi “rầm” một tiếng đóng chặt cửa lại.

Hắn nghe thấy nàng tựa lưng vào cửa, lòng bàn tay vỗ vỗ lên khung gỗ.

Như thể đang hối hận, nhưng lại vô cùng sống động.

Trường Uyên bỗng khựng lại, lông mày hơi nhíu.

Chẳng rõ vì sao, khóe môi hắn đã vẽ nên một độ cong rất nhỏ, kéo theo cả cơ thịt trên mặt cũng khẽ nhúc nhích. Không rõ lý do, không có nguyên nhân.

Dường như từ trước đến nay chưa từng mỉm cười như vậy, nên hắn lại thấy biểu cảm này có phần xa lạ. Khi nhận ra mình đang “cười”, hắn liền không thể nào quay lại vẻ mặt tự nhiên ban đầu được nữa.

Không rõ vừa rồi vì sao lại đồng ý.

Trường Uyên ngồi bên bàn, lắng nghe tiếng bước chân nàng dần xa, tan biến trong màn đêm.

Có lẽ là vì mùi hương.

Không rõ là hương cao hay từ đâu mà có, nàng mang theo một mùi thơm ngọt ngào lặng lẽ, dường như chính là phương thuốc xoa dịu cho cơn đau hành hạ hắn, chỉ cần hít một hơi cũng khiến cơ thể âm ỉ đau nhức dường như dịu lại đôi phần.

Hắn chỉ nhớ, trong khoảng thời gian mê man, chính mùi hương ấy lúc ẩn lúc hiện quanh mình, dịu dàng ấm áp.

Khương Phức Oánh nói đúng. Lúc hắn bị thương nặng, nàng thực sự đã dốc lòng chăm sóc, không rời nửa bước. Hắn có thể tỉnh lại, giữ được mạng sống với vết thương như vậy, quả thật không thể thiếu công lao của nàng.

Hắn chỉ nhớ rõ, hôm hắn tỉnh lại, hương hoa nhài dường như đang rời xa, hắn cố hết sức giơ tay, mở mắt, nắm lấy...nắm lấy lòng bàn tay của nàng.

Trường Uyên nhắm mắt lại.

Cảm giác nơi đầu ngón tay vẫn rõ ràng, hắn ngồi một mình trong phòng, đôi lúc chẳng thể phân biệt nổi đâu là ngày, đâu là đêm.

Một sự kiêu ngạo không biết từ đâu đến khiến hắn trong một thời gian dài không thể thừa nhận sự thật rằng, hắn thực sự đã không nhìn thấy. Rằng hắn chỉ có thể nhận biết thế giới này bằng tiếng nói, hơi thở của người khác.

Giống như một đứa trẻ, phải dựa vào người khác để học đi, học phân biệt phương hướng.

Dựa vào xúc giác, khứu giác, cảm giác.

Thế giới của hắn, kể từ ngày tỉnh lại, chính là một mảng trống rỗng trong đầu và trước mắt, chỉ có trắng xóa và đen tối, hoặc hòa lẫn thành một màn sương mờ dày đặc... màu xám.

Ký ức của hắn, cùng với quá khứ và tương lai, tựa như những bông bồ công anh nơi thôn dã, bay tán loạn trong màn sương dày đặc này, chưa từng có lấy một lần rơi xuống đất.

Cho đến khi nàng mở lời, hỏi hắn có muốn ở lại hay không, ở lại nơi này.

Là ta và chàng.

Trái tim Trường Uyên khẽ rung lên, tựa hồ trong khoảnh khắc đó, hắn đã biết mình phải đi về đâu.

Hắn đưa tay ấn nhẹ vào thái dương đang dần âm ỉ đau trở lại, bên tai vẫn văng vẳng giọng nói dịu dàng của Khương Phức Oánh.

“...Nếu chàng không có chốn dung thân, thì cứ ở lại nhà ta...” Nàng như vừa tự hào lại vừa thấp thỏm: “Sống những ngày bình dị như thế, chắc chắn sẽ không để chàng chịu khổ.”

-còn tiếp-