Trong phòng bỗng chốc trở nên yên ắng chỉ còn tiếng hô hấp đan xen của hai người.
Sau khi nói lời như vậy ra, gương mặt Khương Phức Oánh cũng hơi đỏ lên, may mà Trường Uyên không nhìn thấy, nàng bình tâm lại, lấy khí thế quyết liệt như “phá nồi dìm thuyền” nói:
“Công tử ngồi xuống, nghe ta nói trước đã.”
Trường Uyên bị ấn ngồi xuống, sắp xếp đâu ra đấy.
“Ta biết công tử không nhớ quá khứ, nhưng ta vẫn phải hỏi một câu.” Khương Phức Oánh mở miệng trước: “Trong trí nhớ còn sót lại của chàng, có hôn ước hay người trong lòng gì đó không?”
Sắc mặt Trường Uyên thoáng ngưng trọng, rõ ràng bị câu hỏi đột ngột ấy làm cho kinh ngạc. Dù không nhìn thấy ánh mắt nàng, hắn vẫn có thể tưởng tượng được đó sẽ là một đôi mắt long lanh như nước, cháy bỏng nhìn chằm chằm vào mình, chờ đợi câu trả lời.
Ánh mắt như có thực thể, bỏng rát khiến người ta run lòng.
“...Không có...” Trường Uyên đáp: “Trong ký ức, không có chuyện như vậy...”
“Vậy thì tốt rồi.” Khương Phức Oánh nở nụ cười, thở phào nhẹ nhõm, ngắt lời hắn.
“Nhà họ Khương giờ chỉ còn hai người, không có họ hàng thân thích. Một khu nhà lớn thế này cùng với mấy mảnh ruộng là phụ thân ta để lại khi còn sống. Sân trước nuôi mấy con gà, sân sau cũng không nhỏ, thịt cá trứng trong nhà chẳng thiếu thứ gì.”
Khương Phức Oánh đếm đếm ngón tay:
“Chỉ là thường nghe nói công tử nhà giàu ở Yến Thành còn uống cả sữa bò, thứ ấy đúng là quý giá. Nếu chàng thật sự muốn, ta cũng có thể đi tìm về.”
Trường Uyên như muốn nói gì đó, lông mày khẽ động.
Khương Phức Oánh đang chăm chú quan sát từng hành động của hắn, không dám bỏ sót chút gì, lên tiếng chặn lời hắn sắp thốt ra:
“Ngoài ra, ruộng đất trong nhà cũng không cần chàng phải vất vả cày cấy. Một phần ruộng tốt đã cho thuê, chỉ cần thu tô theo mùa là được. Phần còn lại trồng rau ăn trong nhà, đủ để tự cung tự cấp.”
Nàng càng nói càng thêm vững tâm, trong lòng cũng thấy yên ổn đôi phần, nghĩ rằng như vậy hẳn là không tệ:
“Y quán lớn nhất trong huyện có một phần tiền phụ thân đầu tư từ ngày trước, trong nhà không thiếu bạc, thậm chí còn dư dả. Tuy không thể sống xa hoa như nhà họ Trương hay họ Từ, nhưng cũng chẳng để chàng phải lo lắng gì. Sau này cùng lắm là làm vài việc lặt vặt, không phải cực nhọc gì đâu.”
Khương Phức Oánh còn muốn nói nữa, nhưng Trường Uyên nắm bắt lấy lúc nàng ngừng lại, chau mày hỏi:
“Nghe cô nương nói vậy, điều kiện của Khương gia tốt như thế, muốn tìm nam nhân thế nào mà chẳng được?
Danh gia vọng tộc thì có thể hơi khó, nhưng với người bình thường, chỉ e người ta còn tranh nhau muốn cưới...”
Trường Uyên vốn không lộ rõ cảm xúc, giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng mày hơi nhíu lại đã để lộ đôi chút khác thường:
“Tại sao lại là kẻ tàn tật, mù lòa như ta?
Ta quên hết chuyện cũ, lại không biết thân thế ra sao...”
“Đúng...” Khương Phức Oánh lập tức đáp, rồi nói:
“Chàng nói không sai, nhưng đó đều là chuyện đã qua. Nay đã khác xưa rồi. Trước kia thì là vậy, nhưng giờ cả thôn đều biết trong nhà ta nuôi một nam nhân không rõ từ đâu tới... không danh không phận. Chàng không biết miệng lưỡi người trong thôn ác độc tới mức nào đâu.”
“Hôm qua chàng lại còn giúp ta trước mặt bao nhiêu người, trong mắt dân làng, chúng ta chắc chắn đã có gì với nhau rồi. À, còn chuyện nhà họ Trương, chàng cũng biết, họ quấy rầy ta đã lâu, danh tiếng ta sớm bị bôi nhọ, sau này cũng chẳng lấy chồng được nữa. Vậy nên, chàng hãy ở lại, cùng ta kết làm phu thê...”
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, Khương Phức Oánh vẫn không khỏi đỏ mặt vì lời nói thẳng thắn trơ trẽn của mình.
Giọng điệu này, chẳng khác gì mấy tên vai ác trong miệng mấy ông kể chuyện, ép tiểu thư lương thiện nhà lành bước chân vào cửa.
Lúc này, hình tượng của nàng trong lòng Trường Uyên e rằng chẳng khác gì tên công tử nhà họ Trương đó.
Nàng nhìn dung mạo của Trường Uyên, dù ngọn đèn dầu lờ mờ nhưng cũng không che nổi ánh sáng trên gương mặt hắn, thậm chí còn làm dịu đi mấy nét sắc bén, khiến khuôn mặt càng thêm mềm mại.
...Với gương mặt thế này, nếu bảo là tiểu thư bị cường hào nhắm trúng trong truyện kể, có khi còn thuyết phục hơn cả nàng.
“Chuyện này...”
Trường Uyên nghe nàng nói vậy, khẽ trầm ngâm, dồn thần suy nghĩ một lúc.
Hôm qua lúc ra tay giúp đỡ, hắn quả thực không nghĩ đến những điều này. Hắn không biết bản thân trước kia sẽ xử lý thế nào, nhưng trong tình cảnh hôm qua, nếu là một bậc quân tử, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?
Dù mất trí nhớ, nhưng sự giáo dưỡng và những lời răn dạy được hun đúc từ ngày này qua tháng khác, không thể cho phép hắn làm ngơ khi phụ nữ, người già, trẻ nhỏ bị ức hϊếp.
“Chàng sẽ không chịu thiệt đâu!” Khương Phức Oánh nghiêm túc phân tích: “Tuy chàng không nhìn thấy, nhưng ta cũng không lừa chàng, ta trông cũng không đến nỗi, hai ta xem như là xứng đôi... nhỉ.”
Cũng tàm tạm như vậy, Khương Phức Oánh tự chấp nhận lời mình nói.
Nàng không phải hạng người không biết tự lượng sức. Nếu Trường Uyên thực sự là công tử xuất thân từ hào môn vọng tộc thì thôi đi. Nhưng hắn cái gì cũng không nhớ, cũng chẳng biết khi nào mới có thể thấy lại ánh sáng, một thân một mình, chẳng nơi nương tựa. Sau này nếu thực sự sống cùng nhau, còn phải dựa vào nàng chăm sóc nhiều hơn.
Tuy có dung mạo nổi bật, nhưng vừa nhìn đã biết không phải người quen làm việc nặng, mà đàn ông như thế ở thôn quê, chẳng phải thường bị gọi là “công tử ẻo lả” sao?
Tính kỹ thì, rõ ràng là nàng rộng lượng, không chấp nhặt mấy điều đó mới đúng chứ.
Khương Phức Oánh nói một hơi dài như vậy, không tránh khỏi cảm thấy khát nước. Trời hè, mặt lại nóng bừng, máu như dồn hết lên đầu.
Nàng quay lưng lại rót nước, nước mát trôi xuống bụng khiến đầu óc cũng tỉnh táo hơn vài phần.
Trường Uyên vẫn luôn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Khương Phức Oánh ngắt lời hết lần này đến lần khác, buộc phải nghe nàng tuôn một tràng thật dài.
Nhưng đến lúc nàng ngừng lại, hắn lại chẳng biết mở miệng thế nào.
Ban đầu định từ chối, chỉ cần dứt khoát nói một tiếng “không” là được. Nhưng chẳng hiểu sao, nghe nàng tỉ mỉ nói hết mọi chuyện trong nhà, hắn lại không sao mở miệng nổi, còn phải suy nghĩ làm sao để nói ra một lời từ chối uyển chuyển, không làm tổn thương ân nhân cứu mạng.
Có lẽ là bởi hắn cảm nhận được nàng không phải đang đùa giỡn, thậm chí còn vô cùng chân thành, ngay cả khế đất cũng mang ra, hôm nay tuyệt đối không phải do bốc đồng trong phút chốc.
Nàng thật lòng muốn lấy hắn.
Lời muốn nói của Trường Uyên nghẹn nơi cổ họng, đôi môi mím thành một đường thẳng:
“Khương nương tử...”
“Điều quan trọng hơn là...” Khương Phức Oánh thấy hắn muốn nói rồi lại thôi, trong lòng thầm kêu không ổn, vội nắm lấy thời cơ nói nhanh:
“Những lời trước đều là phù phiếm, quan trọng là ta thực lòng với chàng, tình cảm mới là chân thật, mà chân tình thì không thể phụ!”
Lời nói như chém xuống đất, vang dội kiên định, khiến bất cứ ai nghe xong cũng khó lòng dửng dưng.
Đồng cô từng nói, nói chuyện với nam nhân thì đừng vòng vo, phải nói thẳng, cái “nói thẳng” này là chỉ bày tỏ lòng mình một cách rõ ràng.
Thật giả không quan trọng: "tình ý” mới là điều then chốt.
Khi lời vừa dứt, để thể hiện “thành ý”, Khương Phức Oánh vươn bàn tay đang lạnh ngắt nắm chặt lấy bàn tay vẫn tự nhiên buông thõng, chưa từng động đậy của Trường Uyên.
Nàng bị nhiệt độ nóng lực làm cho giật mình, theo bản năng học y muốn hỏi hắn có phải đang sốt không, rồi mới nhận ra người kì lạ không phải hắn mà là tay nàng lạnh quá.
Lạnh đến mức chỉ cần chạm vào một chút thân nhiệt bình thường đã thấy nóng rực như bỏng.
Trong lòng nàng hoang mang, vừa chạm vào đã vội rút tay về.
Dù sao cũng là con gái nhà đứng đắn, có thể làm đến mức này, nói ra được những lời này, nàng đã dốc hết can đảm.
Khương Phức Oánh nhìn gương mặt hắn, nghĩ thầm nếu đến mức này rồi mà hắn vẫn không đồng ý, thì e rằng sau này nàng cũng chẳng còn mặt mũi nào mà gặp lại hắn nữa.
-còn tiếp-