Chương 6: “Ta muốn thành thân với công tử.”

Khương Phức Oánh không để ý, vẫn chăm chú luồn kim từng mũi. Một lúc sau nàng mới ngẩng đầu một cách nghiêm túc, nhìn Đồng Hoa tràn đầy ham muốn hóng chuyện như lửa cháy hừng hực, thản nhiên nói:

“Hay là muội vào trong ngồi đi, đứng mãi không mỏi chân à?”

Đồng Hoa lắc đầu, cười hớn hở:

“Lâu lắm rồi không nói chuyện qua cửa sổ như này, tỷ còn nhớ lần đầu tiên tụi mình nói chuyện không? Là lần muội lén trèo vào nhà tỷ đó, khi ấy muội còn chưa cao tới bậu cửa sổ nữa mà...”

“Ý ta là...” Khương Phức Oánh híp mắt lại, đôi mắt hơi đau nhức: “Muội che mất ánh nắng rồi.”

Đồng Hoa lập tức vòng vào trong, ngồi xuống bên cạnh nàng: “Hồi nhà tỷ vừa chuyển tới, muội đã lén nhìn tỷ rồi...”

Cô nàng nói như thể không bao giờ biết mệt, tốc độ nói cực nhanh:

“...Chiều hôm trước sau khi rời nhà tỷ, đang định về thì muội thấy tên Khưu Nhị lén la lén lút không biết đang giở trò gì bèn chạy tới chất vấn hắn. Cái tên đó muội với tỷ đều rõ, hắn nói những lời khó nghe, muội tức quá... mới nói kiểu như cái tên Trương lang quân đó có gì tốt chứ, có chút tiền thì ghê gớm chắc! Đâu bằng lang quân nhà tỷ, người ta nhặt đại mà còn anh tuấn tiêu sái hơn nhiều.”

Đồng Hoa mặt dày dí sát lại: “Phức Oánh tỷ à, muội thật sự không cố ý đâu, chỉ là nhất thời tức quá lỡ miệng thôi.”

Khương Phức Oánh bị quấn lấy mãi, rốt cuộc cũng đặt kim chỉ xuống, thở dài: “Thôi được rồi, muội thấy ta thật sự giận muội bao giờ chưa?”

“Chuyện nhà họ Trương, tỷ đã nghĩ xong đối sách chưa?”

“Cũng gần xong rồi...” Khương Phức Oánh ngẫm nghĩ một lúc: “Có cách cả.”

Đồng Hoa cuối cùng cũng thở phào, chuyển sự chú ý về lại trước mặt: “Vậy rốt cuộc tỷ đang làm gì đó? Áo nam à? Cho ai thế?”

“Còn cho ai vào đây nữa.” Khương Phức Oánh ra hiệu cho nàng tự rót nước uống: “Người ta giúp ta, cũng nên có chút đáp lễ chứ.”

Đồng Hoa sững sờ: “Tự tay may áo, lại còn dùng vải xịn thế này, Phức Oánh tỷ, tỷ định làm gì vậy?!”

Khương Phức Oánh đặt kim chỉ xuống, chăm chú nhìn Đồng Hoa.

Nàng vốn ít khi qua lại với người khác, về khoản giao tiếp thì chẳng thể bằng Đồng Hoa, nên ôm lòng học hỏi: “Muội nói xem, với nam tử tầm tuổi như ca ca muội thì họ thích gì?”

“Ca ca muội á?” Đồng Hoa nghĩ đến huynh mình: “Chỉ cần không bắt gϊếŧ heo thì cái gì huynh ấy cũng thích.”

Khương Phức Oánh lắc đầu: “Không phải thế... Ý ta là, làm gì thì nam nhân như ca muội mới thấy vui?”

“Ca ca muội vui á? Dễ lắm, tỷ chỉ cần đứng trước mặt huynh ấy là huynh ấy vui rồi, khỏi cần làm gì!”

“Đừng nói linh tinh.” Khương Phức Oánh đập nhẹ nàng một cái, nghiêm túc nói: “Ta hỏi thật đấy.”

“Muội cũng nghiêm túc mà, Phức Oánh tỷ. Tỷ xinh đẹp như vậy, đừng nói là ca ca muội, ngay cả muội thấy cũng thấy vui rồi... Nhưng tỷ hỏi ca ca muội làm gì, huynh ấy đang học ở trường, chưa về đâu.”

Đồng Hoa tính tình đơn thuần, dễ bị dẫn dắt. Thấy bánh trên bàn, cô nàng lén lút sờ thử: “Phức Oánh tỷ...”

“Ăn đi.”

Khương Phức Oánh chẳng tiếc những thứ này với nguời thân thiết, nhưng trong lòng nàng vẫn đang nghĩ chuyện riêng của mình.

“Xinh đẹp cũng chẳng có tác dụng gì, hắn... có nhìn thấy đâu...”

Lần đầu tiên, nàng mới cảm thấy việc một người bị mù lại khiến mình nhức đầu đến vậy.

Từ nhỏ Khương Phức Oánh đã biết mình có dung mạo không tệ, lời khen nghe đến quen tai. Nhưng với một người như Trường Uyên, chẳng nhìn thấy gì thì nàng đẹp thế nào cũng chẳng nghĩa lý gì.

Nàng lại nhíu mày, cúi đầu tiếp tục may áo.

Đồng Hoa thấy nàng như thật đang nghĩ ngợi chuyện gì, nhìn kỹ gương mặt nàng rồi ngạc nhiên hỏi:

“Tối qua tỷ không ngủ à?”

“Ừ.”

Khương Phức Oánh đổi cây kim, nâng cao sợi chỉ trong tay, nương theo ánh sáng để tìm lỗ kim, xỏ qua dứt khoát:

“Cần gấp.”

“Gấp gì chứ?” Đồng Hoa khó hiểu: “Chỉ là một cái áo thôi mà, sớm một ngày hay muộn một ngày thì có gì khác đâu?”

Khương Phức Oánh cau mày suy nghĩ, cẩn thận lựa lời: “Gấp... để cầu hôn.”

Bộp, miếng bánh ngọt rơi xuống đất, Đồng Hoa cao giọng: “Cái gì cơ?!”



Trong núi, trời vừa tối là mát hẳn, bất kể ban ngày có nóng nực thế nào, đêm đến luôn có làn gió mát thổi qua, luồn vào trong áo.

Trường Uyên đóng cửa sổ lại, ngăn cản gió đêm lùa vào. Hai tay chống lên khung gỗ, dưới làn da trắng muốt nổi lên những đường gân xanh, theo từng cơn đau quặn thắt mà trở nên rõ rệt hơn, nắm tay siết chặt.

Hơi thở dần nặng nề, gấp gáp. Cơn đau dữ dội nơi đầu khiến toàn thân như bị rút cạn sức lực, đầu óc như phình to ra, nặng nề rũ xuống, tựa lên bệ cửa sổ.

Trong đầu chớp lóe lên từng mảnh ký ức, nhưng làm cách nào cũng không bắt được. Hắn không còn sức để tìm, chỉ toàn là những cảnh chém gϊếŧ, máu me, tràn đầy thù hận.

Còn có những mảnh rời mờ ảo: bên trong căn nhà trang hoàng lộng lẫy, hắn một mình đối diện ngày đêm nối tiếp không dứt.

Trường Uyên nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội hơn hẳn những lần trước, cố không phát ra chút âm thanh nào. Mồ hôi lạnh thấm ướt lớp áo trong.

Hắn muốn quay về giường. Hắn cần nghỉ ngơi.

Gió ngoài cửa sổ lùa vào khe khẽ.

Càng đau đớn, cảm giác quanh người lại càng rõ ràng hơn. Tiếng sột soạt truyền vào tai, dù mắt không nhìn thấy gì, nhưng trong đầu lại mơ hồ hiện ra những hình ảnh không có căn cứ.

Thiếu nữ nhẹ nhàng bước từ trong phòng đi ra, khép cánh cửa lại.

Trường Uyên không động đậy, vẫn đứng trước cửa sổ gỗ.

Cho đến khi bước chân kia không chút do dự, từ xa dần đến gần, dẫm lên nền đất rải sỏi trong sân.

Chưa kịp nghĩ gì thêm, cửa đã vang lên tiếng gõ.

Mấy tiếng gõ nhẹ, như chính con người nàng, nhẹ nhàng, âm cuối trong trẻo dễ nghe.

“Trường Uyên...” Nàng gõ cửa: “Công tử ngủ chưa?”

Gắng gượng qua giai đoạn khó chịu nhất, lúc này hắn đã khá hơn đôi chút. Hắn gắng sức đứng thẳng, lau đi mồ hôi lạnh trên trán, đáp:

“Chưa.”

Không rõ là cơn đau nào mà khi nghe được giọng nàng, máu trong người như được xoa dịu, ngọn than rực cháy bị dội bởi tuyết trắng mùa đông, cả người bỗng thả lỏng, đầu ngón tay trắng bệch khẽ siết lấy khung cửa gỗ.

“Có chuyện gì không?”

“Ta mang đồ cho công tử.”

Khương Phức Oánh tựa vào cửa, nghe thấy giọng hắn yếu ớt, khẽ hỏi: “Công tử vẫn ổn chứ?”

Trường Uyên điều chỉnh lại hơi thở, bước ra mở cửa.

Không biết đêm ngoài kia tối mịt đến đâu, chỉ biết khi cánh cửa mở ra, gió đêm mát lạnh cuốn theo hương hoa nhài nhè nhẹ ùa vào, bao phủ lấy hắn.

Cơn gió vốn khiến hắn đau đớn, lúc này lại mang theo hơi ấm, từ mũi lan dần lên từng ngóc ngách trong đầu, mùi hương hoa nhài khiến tâm trí hắn dịu đi một cách kỳ lạ.

Ngay trên đầu ngón tay, những cái chạm nhẹ và cái ôm thoáng qua hôm qua... bỗng trở nên rõ ràng đến lạ.

Hắn chống tay vào cửa, lòng bàn tay lặng lẽ ấn lên khung gỗ, đè nén cảm giác ngứa ngáy vừa trỗi dậy.

“Không sao.” Hắn nói: “Đa tạ Khương nương tử!”

Khương Phức Oánh tưởng hắn đang cảm ơn vì nàng mang đồ tới bèn mỉm cười rạng rỡ: “Công tử còn chưa biết ta mang gì đến mà đã cảm ơn thì sớm quá rồi.”

Nàng đi ngang qua bên người hắn, mái tóc buông lơi khẽ lướt qua cánh tay hắn, hương hoa nhài theo đó lan tỏa. Như một phản xạ bản năng, hắn bước theo nàng, đuổi theo hương thơm làm người ta an tâm ấy... hoặc là chính chủ nhân của mùi hương đó.

Thế giới của hắn quá đỗi tăm tối.

...

Khương Phức Oánh mang theo dầu đèn, mang lại chút ánh sáng cho căn phòng luôn chìm trong bóng tối của Trường Uyên, cũng chiếu sáng cả đôi má trắng trẻo của hai người.

Nàng bày đồ gọn gàng lên bàn, Trường Uyên ngồi xuống bên cạnh, không vội chạm tay vào.

“Cho công tử đấy.” Khương Phức Oánh đặt đèn bên bàn, ngồi đối diện hắn: “Công tử xem... à không, công tử sờ thử xem.”

Trường Uyên không vội động, nghe giọng nàng thì cảm thấy dường như nàng còn điều gì muốn nói.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, gương mặt ngọc vẫn mang vẻ nhợt nhạt, giọng nói khẽ khàng: “Đây là gì?”

Khương Phức Oánh cũng ngồi xuống, người hơi nghiêng tới trước: “Ta may cho công tử một bộ áo, thử xem có vừa không. Nếu không vừa, ta sẽ sửa lại.”

“Áo?”

Trường Uyên vốn không phải người để tâm đến vẻ ngoài, lại thêm đôi mắt không nhìn thấy, càng không biết mình đang ăn mặc thế nào. Hắn chỉ biết trên người là mấy bộ áo cũ của Khương phụ để lại, vừa cũ vừa chật, chỉ để che thân.

May thì cũng may rồi, Khương Phức Oánh không để hắn có cơ hội từ chối, kéo hắn đứng dậy, trải áo ra so vai cho hắn.

Vải áo lướt qua tay, hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng với đám y phục cũ kỹ đang mặc, mát lạnh, mềm mại, rất hợp cho mùa hè.

Chưa kịp nghĩ nhiều, hắn đã cảm nhận được thân thể nữ tử nhẹ nhàng tiến sát lại gần.

Hơi thở vừa ổn định lại trở nên hỗn loạn.

Nàng chăm chú vào việc đang làm, Trường Uyên cao hơn nàng nhiều, nàng phải nhón chân lên mới so được vai hắn, mở rộng hai vai, khẽ nói: “Vẫn nhỏ hơn hai ngón tay...”

Nàng cúi đầu thì thầm như đang ghi nhớ. Tay nàng đặt lên vai hắn qua lớp vải mỏng, giọng nói khe khẽ, hơi thở phảng phất.

Mùi hoa nhài không hề phai đi, nhẹ nhàng bao phủ cả hai, Trường Uyên theo phản xạ lùi lại nửa bước, nhưng lại bị Khương Phức Oánh giữ lấy eo.

Nàng nghiêm túc nói: “Đừng động, ta xem phần eo.”

Trường Uyên đành đứng yên, để nàng điều chỉnh tay, nghiêng người. Đôi tay nhẹ nhàng cùng những lọn tóc nghịch ngợm lướt qua người hắn.

Vì không nhìn thấy, nên mỗi một lần nàng chạm vào là một lần bất ngờ khiến hắn không tự chủ được mà đoán lần tiếp theo sẽ chạm vào đâu.

“...Khương nương tử.”

Hắn lên tiếng, giọng vẫn mang theo sự mệt mỏi sau cơn đau. Nhưng còn có điều gì đó khác, được hắn giấu kín trong đôi mắt không nhìn thấy, run rẩy mãi không ngừng.

Trường Uyên có chút ngẩn ngơ:

Đây là lần đầu tiên hắn được ai đó cứu vớt, được chạm đến, vào lúc yếu đuối nhất, lại bị nàng mạnh mẽ tiến vào từng ngóc ngách tâm hồn với sự dịu dàng không thể chống cự.

“Xong chưa?”

Khương Phức Oánh không nhận ra sự khác thường trong giọng nói của hắn. Có lẽ vì trong lòng đang ôm chuyện lớn, lại không biết nên mở lời thế nào, nên càng thêm bối rối và căng thẳng.

Nàng cố che giấu nhịp tim đang rối loạn, giả vờ bình tĩnh: “Phần eo vẫn rộng hơn một ngón tay, nhưng áo mùa hè thì không cần quá vừa sát, mặc rộng chút sẽ mát hơn.”

“Khương nương tử có chuyện gì muốn nói sao?” Trường Uyên không phải kẻ ngốc, tự nhiên nhận ra sự khác lạ trong cách nàng đối diện với hắn hôm nay: “Khó mở lời đến vậy à?”

Hắn hơi lùi lại nửa bước, rời khỏi làn hương hoa nhài khiến hắn thất thần. Nhưng chỉ vừa lấy lại chút tỉnh táo, cơn đau quen thuộc ập tới lần nữa.

Trường Uyên khựng lại.

Khương Phức Oánh hoàn toàn không nhận ra biến hóa trong thần sắc của hắn. Nàng trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, quay người lại, trịnh trọng đặt tất cả những thứ còn lại trên bàn xuống trước mặt Trường Uyên.

Nàng mở lời: “Đây là toàn bộ giấy tờ điền sản, nhà cửa của nhà họ Khương ta.”

“Công tử và ta quen biết đã lâu, đêm nay đến đây, chính là muốn nói với công tử một câu...”

Khương Phức Oánh cắn răng liều một phen:

“Ta có tình ý với công tử, muốn cùng công tử thành thân.”



Tác giả có lời muốn nói:

Khương: mặt không đổi sắc bình tĩnh tỏ tình - Phức: không nói thì thôi, nói là dọa người - Oánh: Lần đầu tiên cầu hôn, hồi hộp muốn chết QAQ

-còn tiếp-