Nam nhân cao lớn, tay chân dài, trực tiếp siết lấy cánh tay dưới của Khưu Nhị, bàn tay vặn vẹo một cách kỳ dị, bị ép xoay ngược lại.
Khưu Nhị trượt ngã xuống đất, mấy đứa trẻ mất chỗ dựa, vội vàng tản ra, kinh hãi nhìn cảnh tượng đáng sợ trước mắt.
Nam nhân trông vẫn còn có vẻ bệnh, sắc mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, thế nhưng lại dễ dàng chế ngự được Khưu Nhị, khiến tên vô lại ấy không thể động đậy. Chỉ nghe thấy tiếng Khưu Nhị gào thét thê lương:
"A a a!!!"
Mười ngón liền tim, cơn đau làm đầu hắn choáng váng trắng xóa, suýt nữa ngất xỉu. Nhưng người nam nhân kia rõ ràng không để hắn có cơ hội lịm đi, chẳng rõ ấn chỗ nào trên tay, lại khiến Khưu Nhị rú lên một tiếng thảm thiết nữa. Tiếng thét ấy làm gà trong sân nhà họ Khương kinh hãi bay tán loạn, lông vung vãi khắp nơi, hỗn loạn một trận.
Cơn đau thấu tận xương tủy này khiến một người sắp ngất cũng bị đánh thức lại, Khưu Nhị mồ hôi vã như tắm, ngã gục xuống đất, một tay bị nam nhân thoạt nhìn nho nhã kia nắm giơ lên cao, vừa không thể ngã hẳn xuống, mà cũng không thể tự chống đỡ.
Dưới ánh nắng ban sớm, y phục nam nhân mộc mạc, phác họa nên dáng người gọn gàng dứt khoát. Ánh nắng dịu nhẹ phủ lên, chẳng hề keo kiệt sự ưu ái, khiến đôi mắt vốn nhạt nhòa không có thần thái cũng dường như sống động hơn.
Gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương nhài thanh thanh.
Hắn hơi động chân mày, ánh mắt vốn lạnh lẽo cũng trở nên dịu đi phần nào, trầm giọng nói: “Vào trước đi.”
Khương Phức Oánh cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ, còn chưa hoàn hồn thì nghe thấy Trường Uyên mở lời, tỉnh táo lại ngay, chạy đến trốn phía sau lưng hắn.
Mấy đứa trẻ sợ ngây người, chân như đóng đinh xuống đất, chỉ biết trơ mắt nhìn tên Khưu Nhị xưa nay hống hách đang rêи ɾỉ như chó bị đánh, đến cả chạy trốn cũng quên mất.
Thấy Khương Phức Oánh định chạy vào nhà, Khưu Nhị gượng tỉnh lại từ cơn đau, gào lên chửi rủa:
“Con mẹ nhà ngươi, thả ông đây ra! Ngươi có biết ông là ai không, dám đối xử với ông như thế... á a a!”
Lời quát nạt chẳng những không dọa được ai, mà còn khiến Trường Uyên càng thêm chán ghét, khóe môi mím chặt, mày cau lại.
“Chó hoang sủa bậy, chỉ khiến người ta chán ghét.”
Khưu Nhị chửi thêm mấy câu, rồi không còn sức nữa, nước mắt nước mũi tèm lem, toàn thân co giật vì đau đớn.
Hắn thử phản kháng, nhưng thân thể rũ liệt lấm lem bùn đất, cánh tay còn lại thì hoàn toàn không nhấc nổi. Chỉ cần cử động một chút, là sẽ bị tên mặt trắng mù mắt kia ấn vào chỗ nào đó, khiến hắn đau đến mức chẳng nói nổi lời cầu xin tha thứ.
“Buông... buông tay chút đi...” Khưu Nhị hít sâu vài hơi, thở hổn hển: “Vị công tử này là thần thánh phương nào, tiểu nhân biết sai rồi, biết sai rồi...”
Giọng hắn yếu ớt, Khương Phức Oánh từ trước đến giờ chưa từng thấy hắn cầu xin tử tế như vậy.
Trường Uyên không hề động đậy, chỉ hơi nghiêng về phía Khương Phức Oánh một chút. Khưu Nhị, kẻ xưa nay luôn tự nhận là "hành tẩu giang hồ", thoắt cái hiểu ra, không màng nước mắt nước mũi lấm lem, lập tức gào lên:
“Khương muội muội! Khương cô nương! Khương Bồ Tát tốt bụng, cầu xin cô mở lời, xin vị công tử tốt bụng này buông tay tha mạng cho ta...”
Trường Uyên khẽ nghiêng đầu, rõ ràng đang chú ý đến động tĩnh của nàng.
Khương Phức Oánh suy nghĩ một lát, rồi trầm giọng lắc đầu: “Ai sai ngươi làm chuyện này?”
Nàng biết rõ Khưu Nhị là một tên lưu manh vô lại, đầu óc không được thông minh. Hắn có thể nghĩ ra chiêu trò làm nhục thanh danh nàng, nhưng có thể phát tiền thuê lũ trẻ đến vây quanh nhà nàng hát hò... rõ ràng là có kẻ ác tâm đứng sau!
Mẫu thân nàng sức khỏe yếu, không chịu nổi tức giận. Hàng xóm ai mà không biết điều này, đây rõ ràng là muốn ép nhà nàng đến đường cùng!
“Là... là...”
Khưu Nhị lòng lang dạ sói chưa chết, thấy Trường Uyên không chú ý đến mình, toan liều mạng giãy ra. Nào ngờ vừa mới động đậy, còn chưa kịp đứng dậy thì đầu gối đã bị đá mạnh từ phía sau, gập thẳng xuống đất, quỳ rạp trước mặt Khương Phức Oánh.
Chỉ trong nháy mắt, đến Khương Phức Oánh cũng không nhìn rõ Trường Uyên ra tay khi nào, thấy hắn vẫn bình thản như không, lạnh lùng khinh miệt nhìn kẻ chật vật nhếch nhác dưới chân.
“Biết điều một chút.”
Giọng Trường Uyên không lớn, nhưng đủ sức lọt vào tai từng người một cách rõ ràng: “Có khi còn đỡ phải chịu nhiều đau khổ hơn.”
“Ui da... là, là người nhà họ Trương, là tiểu tư của Trương lang quân...”
Khưu Nhị bật khóc thành tiếng, đời hắn đánh nhau không ít, nhưng chưa từng có lúc nào bị áp chế không thể phản kháng như bây giờ: “Ta chỉ nhận tiền rồi làm việc thôi mà...”
“Những người khác đâu?”
Khương Phức Oánh giận đến run rẩy: “Còn mưu mô gì khác nhằm vào ta không? Đám bằng hữu chó má của ngươi còn đang bày mưu tính kế gì nữa?”
“Không, không còn gì nữa, thật sự không còn nữa!”
Khưu Nhị đau đến mức đầu gối như vỡ ra, phải quỳ trên nền đất lởm chởm đá vụn, bị nắng hè thiêu đến khô nứt: “Ta... ta nhận được tiền, không muốn chia cho người khác nên mới đến một mình... thật đấy!”
Nghe vậy, Khương Phức Oánh bớt giận đôi chút, hừ nhẹ một tiếng: “Đáng đời các ngươi phải chịu chút đau khổ.”
Nàng ra hiệu cho Trường Uyên buông tay, không muốn tiếp tục dây dưa với thứ rác rưởi thế này nữa. Ai ngờ Trường Uyên vừa mới thả ra, đã lại ấn mạnh lên vai Khưu Nhị, ép hắn quỳ xuống đất lần nữa, không nhúc nhích nổi.
Khưu Nhị không biết mình đã rêи ɾỉ bao lâu, chỉ nghe Trường Uyên chậm rãi nói: “Khương cô nương biết chút y thuật, có lẽ có thể chữa thương cho ngươi.”
Khương Phức Oánh trừng mắt nhìn hắn, không thể tin nổi, nàng tuyệt đối không trị thương cho kẻ như thế!
“Cho nên...” Giọng Trường Uyên tuy không mang cảm xúc rõ rệt, nhưng giữa trời hè tháng Sáu lại khiến người ta lạnh sống lưng: “Phải xin lỗi Khương cô nương, cầu xin nàng chữa thương cho ngươi.”
Khương Phức Oánh đứng yên tại chỗ, ngơ ngác nhìn về phía hắn.
Trong gùi còn có mùi đất của thảo dược, mấy đứa trẻ quanh đó sợ hãi không dám nhúc nhích. Khưu Nhị nhếch nhác toàn thân, có vẻ sắp sợ đến vãi ra quần. Mặt trời lên cao hơn chút, nàng cảm thấy trán mình rịn mồ hôi.
Nàng chớp mắt, nhìn ngón tay đang ấn lên vai Khưu Nhị của Trường Uyên.
Do dùng sức, phần đầu ngón tay trắng bệch, hổ khẩu còn hằn vệt đỏ nhạt do vừa rồi siết chặt Khưu Nhị. Nhìn qua đã biết, sức mạnh thực sự của hắn còn hơn nhiều so với những gì biểu hiện hôm nay.
“Khương cô nương, xin cô... Khương cô nương, ta sai rồi, ta biết sai rồi, tiểu nhân không nên, là tiểu nhân không đúng, chọc giận đại tiểu thư rồi...”
Khưu Nhị run cầm cập, chỉ sợ lỡ lời một câu, lại bị Trường Uyên âm thầm ấn vào chỗ nào đó gây ra cơn đau xé ruột.
“Bồ Tát cô nương, tha cho tiểu nhân đi, ta sẽ không, sẽ không bao giờ...”
Khưu Nhị bắt đầu nói năng lung tung, hai mắt choáng váng vì đau. Mãi đến khi Trường Uyên buông tay, một tiếng “bịch” vang lên, hắn ngã lăn ra đất, ôm đầu khóc rống.
“Là ta nhớ nhầm rồi.”
Trường Uyên đột nhiên lên tiếng: “Khương cô nương chỉ biết chữa cho người, không chữa được súc sinh. Tốt hơn hết nên tìm người giỏi khác vậy.”
Khưu Nhị “á” lên một tiếng, nhìn hắn chẳng khác gì thấy ác quỷ, nghiến răng chịu đau đứng bật dậy, cắm đầu chạy một mạch ra xa.
-còn tiếp-