Chương 1.1: “Được nhà họ Trương để mắt tới là phúc của ngươi đấy!”

Cuối tháng Sáu, nắng hừng hực như thiêu như đốt. Gần đến giờ ngọ, mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, nắng gắt đến nỗi bóng người cũng như bị nung chảy, co rút lại chỉ còn một mảnh nhỏ.

Trên con đường nhỏ dẫn đến đầu thôn, Phức Oánh đeo gùi trên lưng, tay xách mấy gói thuốc, vất vả lục lọi thứ gì đó trong gùi đưa cho người bên cạnh.

Đồng Hoa đón lấy viên kẹo nàng đưa, ánh mắt cong cong cười nói:

“Trong huyện thật là tốt, cái gì cũng có... Oánh tỷ, lần sau tỷ lại dắt muội đi nữa nhé, được không?”

Phức Oánh vừa định đáp lời thì đã thấy mấy đứa trẻ con đầu chỏm lăn lộn cười đùa chạy tới từ đằng xa. Vừa thấy nàng, chúng liền mở miệng hớn hở kêu lên: “Phức Oánh tỷ tỷ!”, rồi hỏi ngay:

“Phức Oánh tỷ tỷ, có kẹo không đó?”

Nàng bất đắc dĩ cười khẽ, bẻ thêm vài miếng kẹo trong tay chia cho bọn nhỏ. Mấy đứa con nít vừa liếʍ thử một cái đã không nhịn được reo lên:

“Kẹo mừng, là kẹo mừng!”

“Kẹo mừng gì cơ?” Đồng Hoa phản ứng nhanh, buột miệng hỏi ngay.

“Kẹo mừng của Phức Oánh tỷ tỷ chứ gì.”

Đứa bé đứng đầu lớn hơn chút, đáp ngay:

“Tân lang gia còn sai người mang đồ tới kia kìa! Vừa nãy mấy người của bang Mãnh Hổ còn ngồi nghỉ ở đầu thôn, chắc giờ cũng sắp tới rồi đấy!”

Phía sau mấy đứa nhóc gật gù, vừa cười vừa hô: “Kẹo mừng! Ăn kẹo mừng thôi!”

“Tân lang gia?” Phức Oánh thoáng sững người, lập tức đem gói thuốc nhét vào tay Đồng Hoa, sải bước quay về thôn.

Đồng Hoa còn chưa kịp phản ứng, mấy đứa nhóc lại nhắm đến miếng kẹo trong tay nha đầu, chen tới chen lui.

"Cút cút cút, tránh ra một bên!”

Nàng cáu kỉnh xua người, biết chuyện này không đơn giản, vội vội vàng đuổi theo.

Chạy đến mướt mồ hôi mới vừa kịp bắt kịp Phức Oánh, Đồng Hoa thở hổn hển hỏi: “Vẫn... vẫn là cái chuyện với tên công tử nhà họ Trương đó sao?”

Đúng lúc này, nàng nhìn thấy Phức Oánh đã chắn đường mấy kẻ đang khuân vác thùng rương.

Bọn này đều là đám vô công rồi nghề trong thôn, lúc nào cũng lang thang lông bông, trộm gà bắt chó, chọc ghẹo nữ nhi là chuyện thường ngày. Vì mấy đứa chúng thân thiết với nhau, lại học đòi giang hồ trong thoại bản, nên đặt tên cho cả bọn là “bang Mãnh Hổ”.

Tên cầm đầu để ngực trần, dáng điệu lấc cấc, cả hai nàng đều quen mặt, chính là “lão đại” Khưu Nhị của bang Mãnh Hổ.

Đồng Hoa còn chưa kịp thở đều, đã nghe hắn lên tiếng: “Chà, chẳng phải đây là Phức Oánh cô nương đây sao? Tình lang gửi đồ cho cô nương đây, nôn nóng không chờ nổi nữa à?”

Sau lưng mấy tên khuân vác cũng cười cợt phụ họa:

“Đúng đó. Khưu ca, bạc cầm rồi thì cái gì cũng dễ nói. Nhìn cái rương này xem, sang ghê chưa!”

“Ai bảo các ngươi đến?”

Trời trưa nắng gắt, mặt Phức Oánh hồng hồng, bên tóc mai rịn mồ hôi, trong mắt lại lộ ra vẻ tức giận, giọng nói cũng trầm xuống:

“Nói.”

“Chúng ta nói chuyện tử tế, cô làm gì dữ vậy.” Khưu Nhị bị nàng trừng mắt thì hơi khó chịu, giọng càng cợt nhả hơn:

“Lang quân nhà họ Trương tốt bụng lắm, nhờ huynh đệ bang Mãnh Hổ chúng ta đưa đồ tới, còn nhắn với cô nương mấy lời “Nương tử yêu quý à, nàng khi nào chịu bước vào cửa, phu quân ta đây đợi sốt ruột rồi lắm rồi đấy.””

-còn tiếp-