Đối phương không thiếu chút tiền này, nhưng cô cũng không thể lợi dụng anh được, đúng không?
Bạc Cẩm Lan nhìn cô.
Cô gái nhỏ có vẻ rất nghiêm túc, đôi mắt hoa đào xinh đẹp ngập tràn sự trong sáng và thẳng thắn.
Khóe môi anh khẽ cong lên: "Được."
Nói rồi, anh lấy điện thoại ra, mở WeChat.
Giang Dao Yểu lập tức quét mã.
Nói ra thì cũng buồn cười, dù cô đã thầm mến Bạc Cẩm Lan nhiều năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên kết bạn WeChat với anh.
Ảnh đại diện của Bạc Cẩm Lan là một con chó sói Tiệp Khắc, bộ lông xám đen, ánh mắt sắc lạnh. Ảnh đại diện này khác xa so với con người anh.
Giang Dao Yểu ho hai tiếng, gõ vào phần ghi chú:
Cẩu nam nhân.
Ghi chú xong, cô bắt đầu phàn nàn: "Ảnh đại diện của anh xấu quá!"
Bạc Cẩm Lan nói: "Ảnh của em thì dễ thương thật đấy."
"Đương nhiên rồi." Giang Dao Yểu tự hào đáp.
Dù sao cũng là ảnh selfie của tiên nữ này cơ mà!
Bạc Cẩm Lan không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ cầm điện thoại xem.
Mấy giây sau, Giang Dao Yểu bỗng nhận ra… Hình như anh đang xem trang cá nhân của cô!
Cô vội cầm điện thoại lên, định chặn ngay, nhưng rồi lại dừng lại.
Bây giờ mà chặn thì có phải quá dư thừa không? Như thể cô cố tình đề phòng anh vậy? Có khi còn khiến người ta cảm thấy cô rất để tâm đến anh…
Thôi kệ đi!
Dù sao trang cá nhân của cô cũng toàn là ảnh, cô với Bạc Cẩm Lan còn làm chuyện kia rồi… Có gì phải sợ anh xem ảnh nữa chứ?
Giang Dao Yểu tự thuyết phục bản thân.
Nhưng dù sao cô vẫn không yên tâm lắm, nên bắt đầu lén nhìn anh.
Chỉ thấy Bạc Cẩm Lan tựa người vào ghế, ngón tay thon dài cầm điện thoại, thỉnh thoảng lướt nhẹ, trên gương mặt tuấn tú luôn mang theo nụ cười mỏng.
Giang Dao Yểu không khỏi nghĩ linh tinh:
Chết tiệt, ảnh của mình buồn cười đến thế sao? Rõ ràng là đẹp xuất sắc mà! …
Mãi đến khi tài xế lên xe, Bạc Cẩm Lan mới đặt điện thoại xuống.
Giang Dao Yểu thở phào nhẹ nhõm.
Đợi về nhà sẽ lập tức chặn anh khỏi trang cá nhân!
*
Tới khu biệt thự Cẩm Tú Viên, đã là sáu giờ tối.
Vừa xuống xe, một cơn gió lạnh thổi qua khiến Giang Dao Yểu không nhịn được ôm lấy cánh tay.
Mùa thu ở Đế Đô lạnh thật…
Bỗng một chiếc áo vest nam rộng lớn khoác lên người cô từ phía sau.
Giang Dao Yểu giật mình: "Không cần đâu…"
"Buổi tối gió to, cẩn thận bị cảm." Bạc Cẩm Lan nghiêng người tới gần, những ngón tay thon dài kéo áo vest lại, bao bọc cả người cô bên trong.