Thương Văn Đức?
Lục Phong lẩm bẩm tên người trên tấm danh thϊếp, rồi nhìn vào địa chỉ, là một bác sĩ chủ trị ở một y quán mà anh chưa từng nghe tên.
Liệu người này có phải là đại sư châm cứu thật không?
Lục Phong không khỏi nghi ngờ, một đại sư châm cứu sao lại không có tiếng tăm?
Nhưng khi nghĩ đến thân phận của người lão nhân đưa tấm danh thϊếp cho mình, anh không còn nghi ngờ nữa. Người có thể khiến lão nhân giữ danh thϊếp chắc chắn không phải là nhân vật đơn giản.
Ngày mai mình sẽ đến thăm đại sư này, xem thử người ấy là cao nhân thế nào.
Lục Phong lập tức quyết định, vì anh đã không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể đi theo con đường châm cứu.
Khi đã xác định mục tiêu phấn đấu, tâm trạng bức bách lâu nay của Lục Phong bỗng dưng như mây tan, cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Lục Phong mỉm cười đi dạo quanh Quảng Trường Văn Hóa, từ nay anh không còn là người không có động lực, không có mục tiêu nữa!
Anh đi vào khu "Mê Lâm" của quảng trường, dừng lại trước cánh cổng. Mê Lâm chính là một mê cung nhỏ, những bức tường đá cao hơn người ngăn cách tầm nhìn, tất nhiên, để tránh trẻ em bị lạc, mê cung này không khó đi, khoảng cách giữa các bức tường khá rộng, cũng để tránh xảy ra các tình huống nguy hiểm.
Điều thu hút sự chú ý của Lục Phong không phải là mê cung mà là một nhóm người đang làm những động tác lộn nhào, thỉnh thoảng lại nhảy lên các bức tường bên cạnh.
Parkour?
Nhìn vào những động tác của họ, một từ hiện lên trong đầu Lục Phong, rồi anh bật cười khẽ.
Không ngờ hôm nay mới nghe một cô gái nói về parkour, giờ lại thấy những người đang chơi parkour. Có vẻ như họ chuẩn bị sử dụng các bức tường của mê cung làm nơi luyện tập.
Giờ đây, Lục Phong đã không còn mấy hứng thú với parkour, vì anh có khinh công thú vị hơn.
Đúng lúc Lục Phong định rời đi, bỗng anh nghe thấy tiếng trò chuyện từ xa, anh dừng lại ngay lập tức.
"Vẫn nhớ cái anh chàng hai tháng trước đến đăng ký tham gia đội của chúng ta không?"
"Nhớ chứ, chính là cái thằng người cứng đơ như khúc gỗ, cơ thể vô cùng vụng về, đúng không? Nhớ lại hắn mà tôi muốn cười, nếu hắn mà có thể học được parkour thì chẳng ai không học được nữa, parkour là dành cho những thiên tài như chúng ta. Nhưng tôi cũng phục cái can đảm ngốc nghếch của hắn, biết là không thể làm được mà vẫn cứ thử, ha ha..."
"Hôm nay tôi nghe dì tôi nói hắn hiện đang ở trong căn nhà thuê của dì tôi, đã làm việc ba tháng cho một y quán mà không được trả tiền, đã yêu cầu hơn năm ngày nhưng vẫn chưa nhận được, hôm nay là ngày thứ sáu rồi. Hắn giờ nghèo rớt mùng tơi, chắc sắp bị dì tôi đuổi ra ngoài rồi, giờ không biết hắn đang lang thang ở đâu, tối nay chắc phải ngủ ngoài bãi cỏ rồi!"