Tạ Minh Triết sững sờ nhìn con số không ngừng nhấp nhô trên màn hình, cảm nhận sâu sắc sự nghèo khó và nhỏ bé của bản thân.
Trong lúc cậu đang rầu rĩ vì 800 đồng tiền thuê nhà và vui mừng khi tìm được một công việc có lương 1500 tinh tệ, thì ở trong game này, có cả một đám người sẵn sàng vung ra hàng chục ngàn chỉ vì một tấm thẻ bài nhỏ nhoi.
Nhớ lúc vẫn còn chơi game online, server của cậu có một đại gia đã đập mấy trăm ngàn vàng để chế tạo một cây vũ khí. Nghe nói có rất nhiều trang bị rơi ra ngẫu nhiên, vị đại gia này vì muốn tạo ra một bộ trang bị toàn đồ tốt nên đã nạp vào game hơn mấy triệu vàng.
Quả nhiên thời đại nào cũng không thiếu người có tiền. Dĩ nhiên là thời đại nào cũng sẽ có người nghèo. Đáng tiếc là dù trên Trái Đất hay ở nơi này, Tạ Minh Triết đều thuộc tầng lớp nghèo khó.
Cậu không thể hiểu nổi thế giới của các đại gia, chỉ có thể ngồi đó hóng chuyện.
Giá của thẻ bài trên màn hình đã tăng lên đến 150 nghìn, sau đó bỗng ngừng lại.
Người chủ trì nói: “150 nghìn lần thứ nhất, 150 nghìn lần hai, còn ai muốn…”
Hai chữ “tăng giá” còn chưa được nói ra, con số trên màn hình lại đột nhiên nhúc nhích.
— 200 nghìn.
— 220 nghìn.
— 250 nghìn.
— 300 nghìn.
Tạ Minh Triết trừng to mắt nhìn màn hình, vừa rồi mỗi lần chỉ tăng thêm vài nghìn, sao bây giờ phong cách lại thay đổi rồi? Một lần tăng giá là tăng tới mấy chục nghìn!
Tề sư huynh ở bên cạnh thấp giọng nói: “Vừa rồi chỉ là mấy người chơi nhỏ lẻ đấu giá thôi, bây giờ mới chính là đại gia thực thụ ra tay. Tấm thẻ 7 sao này cực kỳ tốt, tốc độ 100, khống chế kép cực hạn, lại còn đính thêm cái mác của Đường Mục Châu nữa thì chắc chắn giá bán ra không chỉ có nhiêu đây.”
Tạ Minh Triết: “…”
Quả nhiên, đại gia thế giới này thật đáng sợ.
Một tấm thẻ bài cực kỳ quý giá trong game này hẳn cũng giống như một món trang bị cao cấp trong các game khác, nhất là một tấm thẻ bài có thuộc tính hoàn mỹ như thế, bị đẩy lên mức giá này dường như cũng không có gì là lạ.
Tạ Minh Triết vừa cảm thán vừa tiếp tục quan sát.
***
Cùng lúc đó, trong văn phòng câu lạc bộ Phong Hoa ở Đế Đô.
Tiết Lâm Hương nhìn người thanh niên không ngừng ngáp dài đang nằm nghiêng trên sofa, nhã nhặn nói: “Tiểu Đường, tấm thẻ Dạ Lai Hương này chính là tâm huyết của cậu, thuộc tính vô cùng tốt, nếu chính cậu không cần tới thì cũng có thể đưa người khác dùng mà, tại sao lại phải đem bán chứ?” Vẻ mặt Tiết Lâm Hương biểu lộ sự khó hiểu.
Đường Mục Châu đang cực kỳ buồn ngủ, hai mí mắt như sắp dính vào nhau. Nghe thấy giọng của chị Tiết, anh cố gắng chống đỡ một chút, nheo mắt lại đáp: “Trường Phong, Mạn Mạn và tiểu An đều không am hiểu thẻ thực vật, đưa cho họ dùng cũng không phát huy được hiệu quả tốt nhất, không bằng tìm một chủ nhân thích hợp nhất cho tấm thẻ này.”
Thời điểm mắt anh sắp khép lại, giọng nói trở nên cực kỳ trầm thấp, mang theo một chút khàn khàn lười biếng, đặc biệt êm tai.
Tiết Lâm Hương sợ kẻ có giờ giấc sinh hoạt quái dị như anh lại muốn ngủ, vội lên tiếng để thu hút sự chú ý: “Nói vậy cũng đúng, nếu cậu không còn dùng nữa thì nó sẽ bị đóng bụi bên trong tủ trưng bày, không bằng tìm một chủ nhân mới có thể trân trọng nó… Nhưng mà, cậu đem tấm thẻ hỗ trợ Dạ Lai Hương này bán đi, vậy cậu đã chọn được thẻ thay thế nó trong bộ bài của mình chưa?”
“Đương nhiên.” Đường Mục Châu mở máy tính bảng, lấy ra số liệu của một tấm thẻ bài để giới thiệu, “Tôi mới chế tạo thẻ này mấy ngày trước, ý tưởng khá khác so với trước kia, chị Tiết thử xem số liệu đi.”
“…” Tiết Lâm Hương bỗng trừng to mắt.
Dạ Lai Hương 7 sao bị Đường Mục Châu đem đi bán có tiềm năng phát triển cực mạnh. Nhưng số liệu của tấm thẻ thay thế Dạ Lai Hương này lại càng đáng sợ hơn. Cô tin rằng, khi lá bài này xuất hiện trên sân thi đấu, nó tuyệt đối sẽ làm cho nhóm đối thủ của Đường Mục Châu lại phải vò đầu bứt tai.
“Sao cậu có thể tạo ra được tấm thẻ này?” Tiết Lâm Hương nhìn lại, chỉ thấy Đường Mục Châu đã ôm máy tính bảng ngủ mất rồi.
Mỗi buổi chiều anh đều phải ngủ một giấc “cảm giác hoàng hôn”, y như thực vật bị phơi nắng quá lâu, hoàn toàn không có tinh thần. Kiểu sinh hoạt của anh thật khiến người ta không biết phải làm sao. Tiết Lâm Hương thấy anh ngủ say như vậy, đành phải lấy máy tính bảng ra, không đánh thức anh, xoay người trở về văn phòng nghiên cứu lịch thi đấu mà liên minh vừa gửi cho cô.
***
Hội trường đấu giá.
Thẻ bài Dạ Lai Hương cuối cùng được bán với giá 660 nghìn vàng, đổi ra tiền thật là khoảng 66 nghìn tinh tệ, quả là một con số 666.
Tạ Minh Triết hóng chuyện xong thì theo chân hai người bạn rời khỏi khu đấu giá.
Nắng hè hắt vào người cậu, hiệu ứng chân thực đến mức làm cậu cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp trong game — nhiệt độ xung quanh vừa phải, thời tiết cũng rất tốt, nhưng tâm trạng hiện tại của cậu lại không hề tốt chút nào.
Người có tiền tùy tiện mua một tấm thẻ bài đã tốn hàng chục ngàn, còn cậu lại đang đau đầu vì chi phí sinh hoạt ngoài đời thực.
Dù là ở bất kỳ thế giới nào thì chênh lệch giàu nghèo cũng là một vấn đề luôn tồn tại. Tạ Minh Triết cũng không ghét người giàu có, người ta có tiền là chuyện của người ta. Từ khi sinh ra cậu đã là một đứa trẻ mồ côi, chỉ có thể dựa vào chính mình mà sống, điểm xuất phát của cậu so với người khác thấp hơn rất nhiều.
Nhưng cậu không cam tâm.
Không cam tâm tại sao khi sống lại ở một đời khác lại vẫn là một kẻ nghèo mạt rệp.
Kiếp trước ở Trái Đất, cậu dựa vào học bổng để học đại học, dự định sau khi tốt nghiệp sẽ tìm một công việc tử tế, an nhàn sống hết một đời. Khi đó, cậu cũng vô cùng thỏa mãn với cuộc sống yên ổn ấy.
Nhưng hiện tại lại khác.
Thế giới này có trình độ khoa học kỹ thuật vô cùng cao, nhưng đời sống tinh thần lại cực kỳ thiếu thốn, thế là những game giả lập như “Cơn Lốc Thẻ Sao” này liền lan ra toàn cầu. Rất nhiều người chơi xem game này là món ăn tinh thần, tự nhiên sẽ có vô số người sẵn lòng ném một đống tiền vào game.
Từ buổi đấu giá ban nãy cũng có thể thấy được, một tấm thẻ không hề có sức mạnh gì như “Cửu Vĩ Hồ”, chỉ vì đáng yêu thôi đã được mua với giá 8 nghìn vàng, một tấm thẻ thi đấu “Dạ Lai Hương” thế mà cũng được đẩy lên 660 nghìn vàng, tính ra là tới 66 nghìn tiền thật!
Chỉ mua một tấm thẻ như vậy, nếu đưa số tiền đó cho cậu thì hoàn toàn dư sức trả phí sinh hoạt và tiền học phí trong 4 năm đại học sắp tới!
Nội tâm Tạ Minh Triết cực kỳ rung động.
Cậu chưa từng chơi qua loại hình trò chơi thẻ bài, lại thêm số lượng thẻ bài của “Cơn Lốc Thẻ Sao” nhiều vô số kể, nên cứ nghĩ rằng giá thẻ bài sẽ rất rẻ, chỉ cần dùng vài đồng để mua một tấm thẻ rồi nuôi từ từ. Bây giờ nhìn thấy một tấm thẻ gốc chỉ bán một lần đã được mấy nghìn tới mấy chục nghìn, thế giới quan của Tạ Minh Triết đã bị thay đổi một cách triệt để.
Biết đâu cậu cũng có thể tự tạo vài tấm thẻ gốc đem bán? Thất bại cũng không sao, nhưng nếu thành công thì sao? Cũng không cần phải bán được mấy chục nghìn, chỉ cần làm ra được một tấm thẻ bài bán được vài trăm đồng là đã đủ để cậu sống qua ngày rồi!
Nghĩ tới đây, Tạ Minh Triết lập tức giữ chặt Tề sư huynh, khiêm tốn hỏi han: “Vừa rồi em vẫn nghe anh nói tới ‘thẻ bài gốc’, người chơi muốn có thẻ bài gốc thì cần có yêu cầu gì đặc biệt không ạ?”
Tề sư huynh có kinh nghiệm chơi game liền kiên nhẫn làm người hướng dẫn: “Muốn tạo thẻ bài gốc trong game cần phải dựa vào thiên phú tinh thần của người chơi.”
Tạ Minh Triết nhanh chóng gật đầu: “À, anh nói rõ thêm được không ạ?”
Tề sư huynh dứt khoát lôi Tạ Minh Triết đi tìm một cái đình nghỉ mát yên tĩnh ở gần đó ngồi xuống, Tư Tư cũng tò mò đi theo nghe “người chơi có kinh nghiệm giảng bài”.
“Chỉ số tinh thần, nói đơn giản chính là sức chịu đựng của thần kinh đối với kí©h thí©ɧ bên ngoài, có thể kiểm tra được ở bệnh viện. Người bình thường có chỉ số tinh thần khoảng 200, nếu vượt qua con số 260 thì có thể đảm nhiệm các nghề nghiệp có độ khó cao, phải sử dụng bộ não rất nhiều, hoặc có thể trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp thi đấu game.”
“…” Tạ Minh Triết giật mình, chỉ số tinh thần của mình là bao nhiêu? Lúc trước, khi mới tỉnh lại ở bệnh viện, bác sĩ Tần có để người máy đo qua cho mình, hình như là 300 — đúng rồi, khi người máy đem hai đầu điện cực gắn lên hai bên thái dương của mình, con số đo được chính là 300!
Nếu vậy thì chỉ số tinh thần của cậu tương đối cao, chí ít là cao hơn con số bình quân 200 không ít. Tạ Minh Triết có chút vui vẻ, tiếp tục khiêm tốn hỏi chuyện: “Vậy muốn làm thẻ bài trong game cũng phải có chỉ số tinh thần cao ạ?”
“Đúng vậy.” Tề sư huynh giải thích, “Thẻ bài có nội dung gì, kỹ năng thế nào, đều phải dựa vào tinh thần để sáng tác. Chẳng hạn cậu muốn tạo ra một tấm thẻ thực vật, khi chế tạo thẻ bài nhất định phải vô cùng tỉ mỉ, đóa hoa cụ thể phải như thế nào, rễ cây phải sinh trưởng ra sao, hình dạng lá cây là gì, làm sao để miêu tả kỹ năng, số liệu phải phân phối thế nào — khi sáng tác càng cụ thể, càng tinh tế thì chất lượng thẻ bài sẽ càng tốt.”
Tạ Minh Triết ngẩn người — kiểu này không phải rất giống vẽ tranh sao?
Vẽ tranh có hai phương pháp, một là vẽ tả thực, nhìn cảnh thế nào thì vẽ ra trên giấy thế đó. Cách thứ hai chính là tự mình tưởng tượng ra.
Chẳng hạn muốn vẽ một loại cây, đương nhiên trước tiên phải phác họa ra dáng vẻ của cái cây đó trong đầu, sau khi tưởng tượng xong thì đặt bút, vẽ cái cây trong đầu ra giấy. Một họa sĩ giỏi sẽ vẽ ra sự vật trông như thật, thậm chí còn khiến người ta tưởng nó là đồ thật.
Chuyện này đối với Tạ Minh Triết cũng không khó. Đời trước cậu là sinh viên khoa Vật lý, nhưng Tạ Minh Triết ở thế giới này lại thi đậu vào học viện Mỹ thuật của đại học Đế Đô.
Biết vẽ, biết tưởng tượng, chỉ số tinh thần 300, toàn bộ phần cứng đã đạt tiêu chuẩn, chỉ còn thiếu phần mềm mà thôi.
Tạ Minh Triết phấn khích xoa xoa đôi bàn tay, hỏi tiếp: “Nói cách khác, sau khi tưởng tượng ra nội dung cụ thể của thẻ bài thì sử dụng sức mạnh tinh thần vẽ lên giấy đặc thù trong game là có thể tạo thành thẻ bài phải không ạ?”
Tề sư huynh lắc đầu: “Đây chỉ xem như là bước đầu tiên, bước mấu chốt chính là xét duyệt thẻ bài. Trong game có chế độ bảo hộ bản quyền cực kỳ nghiêm ngặt, thẻ của cậu nhất định phải được kho dữ liệu của thẻ bài xét duyệt thì mới có thể sử dụng trong game.”
“Bảo hộ bản quyền? Là sao ạ?” Tạ Minh Triết nghi hoặc gãi đầu.
“Ví dụ, tấm thẻ Cửu Vĩ Hồ xuất hiện ở hội đấu giá hôm nay đã được kho dữ liệu xét duyệt, như vậy bản quyền của tấm thẻ này thuộc về tác giả, những người khác không thể sao chép. Cậu không thể bắt chước nó để tạo ra một tấm Bát Vĩ Hồ hay Thất Vĩ Hồ, cũng không thể thay đổi đầu của nó để làm thành một tấm thẻ Cửu Vĩ Miêu.”
Tư Tư hiểu ra, gật đầu: “Nói cách khác, không thể cải tạo thẻ bài đã có trong kho dữ liệu, chỉ có thể tạo ra thẻ bài mới chưa từng xuất hiện, đúng không?”
Tề sư huynh gật đầu: “Ừ. Những thẻ bài đã tồn tại trong kho dữ liệu không thể chỉ thay đổi đơn giản rồi xem như là thành thẻ bài gốc được, kỹ năng của các thẻ bài đã có cũng không thể sao chép trực tiếp, nhất định phải tạo thẻ mới, thiết lập kỹ năng mới thì mới có thể thông qua xét duyệt. Nếu là thẻ nhân vật, bên phát hành còn có một yêu cầu đặc biệt, là không thể sao chép trực tiếp gương mặt của người ngoài đời thực, phải là nhân vật gốc do bản thân tự nghĩ ra.”
Tạ Minh Triết bừng tỉnh.
Quy định chính thức này quả thật lợi hại, ngăn chặn sạch sẽ một đám người sao chép thẻ bài. Làm thế này có thể bảo vệ sự sáng tạo của người chơi, sẽ không xuất hiện việc hôm nay mới nghĩ ra được ý tưởng mới, hôm sau liền có người sao chép. Mà thẻ bài nhân vật cũng không thể sao chép người ở thế giới thực, cũng tránh được việc người chơi ác ý nói xấu người ngoài đời, gán cho đối phương một đống kỹ năng kỳ quái. Ví dụ như lấy bạn cùng lớp ra làm thẻ bài, rồi gán cho cái kỹ năng “thả rắm”, như vậy cũng không tốt lắm.
Tề sư huynh lại bổ sung: “Quan trọng nhất chính là, kỹ năng của thẻ bài cần phải khớp với hình tượng của nó. Chẳng hạn kỹ năng Hương Thơm Mê Ly và Đêm Tối Phủ Xuống của [Dạ Lai Hương] đều có liên quan tới tên của thẻ bài. Thẻ tấn công AOE mạnh nhất của Đường Mục Châu là [Thần Thụ Ngàn Năm] có kỹ năng [Xoắn Chết], với hình ảnh ảo là những dây leo hệ Mộc siết chặt. Thẻ của anh ta mạnh như vậy cũng là vì ba yếu tố: hình ảnh, số liệu và kỹ năng có thể hợp nhất với nhau một cách hoàn hảo.”
Tạ Minh Triết thán phục gật đầu, xem ra người tên Đường Mục Châu này có trí tưởng tượng vô cùng phong phú! Các loại thực vật đều được anh ta biến thành một loạt kỹ năng lợi hại.
Quy tắc chế tạo thẻ bài gốc quả thật là khó khăn. Người chơi không thể tùy tiện mò mẫm. Để đảm bảo công bằng, nhà sản xuất tuyệt đối có một kho dữ liệu toàn cục chuyên nghiệp và công thức tính toán số liệu thẻ bài đồ sộ. Chẳng hạn như kỹ năng tung một chiêu trong phạm vi 100 mét làm kẻ địch chết ngay tức khắc, loại thiết lập vô lý này chắc chắn sẽ không được xét duyệt.
Càng chơi game sớm thì làm thẻ bài gốc càng dễ dàng, bởi vì tương đối hiếm việc trùng lặp ý tưởng. Nhưng hiện tại, “Cơn Lốc Thẻ Sao” đã phát hành được 10 năm, có rất nhiều người chơi, các loại thẻ bài đã sớm được những người chơi trước tạo ra rồi. Ai biết được liệu các loại thực vật, động vật, nhân vật đã bị đưa hết vào kho hệ thống rồi hay không. Muốn làm ra một thẻ bài hoàn toàn mới chắc chắn sẽ rất khó.
Nhất định phải tạo ra thẻ bài hoàn toàn mới, không có trong kho dữ liệu? Nên làm thẻ gì đây? Tạ Minh Triết sờ cằm suy nghĩ.
Tề sư huynh nói: “Nếu chú em có hứng thú với việc tạo thẻ bài gốc thì trước tiên nên tới chợ đen mua một chút giấy tinh vân rồi thử làm.”
Tư Tư khuyên nhủ: “Chú Béo à, làm thẻ bài gốc vô cùng tốn tiền đó. Mình có một cô bạn định làm một thẻ gốc thú cưng, ném mất mấy nghìn vàng vào tiền vật liệu, cuối cùng lại không làm được tấm thẻ nào. Anh cũng đừng nên tùy tiện nhảy vào cái hố sâu không đáy này nhé!”
Tạ Minh Triết gật đầu: “Ừm, mình chỉ cảm thấy khá thú vị nên muốn thử xem, không thành công thì thôi, mình không định ném đi một đống tiền.” Cậu cũng chẳng có nhiều tiền để lãng phí, nhưng không thử lại không cam tâm.
Chí ít thì chỉ số tinh thần của cậu cao, lại còn biết vẽ, phần cứng đã đạt chuẩn, biết đâu tạo ra thẻ bài đem bán có thể biến thành một nguồn thu nhập.
Quyết định xong, Tạ Minh Triết liền đi theo Tề sư huynh tiến vào thị trường giao dịch lớn nhất dưới lòng đất — chợ đen.